Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

“Cái gì mà tối quá không nhìn rõ? Các ngươi không phải nhìn được ban đêm à?!”

“Chít!”

“Cái gì mà miệng cô ấy ngậm lại nên mày không chui vào xem được?”

Cả hội im lặng.

Sắc mặt của Béo Cam có thể dùng từ “xanh mét” để hình dung.

Tuy mặt nó vốn là màu cam.

“Tổ tiếp theo.”

Một con chuột đặc biệt nhỏ run rẩy đứng ra.

“Chít chít. Chít.”

“Cái gì? Bộ phận gián có phát hiện mới? Bảo chúng tới báo cáo.”

Trong góc, hai con gián chậm rãi bò ra.

Không thể không nói, nhìn thấy gián tôi vẫn theo bản năng nổi da gà toàn thân.

Nhưng tôi nhịn lại. Không động đậy.

Râu của gián động đậy.

Béo Cam: “Mày nói mày quan sát thiết bị điện tử của cô ấy, phát hiện điện thoại cô ấy thường sáng lên, nhưng cô ấy không động?”

Râu gián lại động đậy.

“Kết luận của mày là… điều khiển từ xa của cô ấy hỏng rồi?”

Gián: “…” Râu bày ra một tư thế khẳng định.

Béo Cam: “Cái gì gọi là điều khiển từ xa hỏng rồi?”

Con gián khoa tay múa chân nửa ngày. Đại ý là: con người bị điện thoại điều khiển, điện thoại phát lệnh thì con người mới động. Bây giờ con người không động nữa, chứng tỏ điện thoại hỏng rồi.

Béo Cam nghiêm túc suy nghĩ năm giây.

“Có lý.”

Nó vậy mà cảm thấy có lý.

“Vậy sửa điện thoại thế nào?”

Râu gián điên cuồng đung đưa.

“Mày nói các ngươi thử rồi, cắn dây sạc điện thoại vô dụng?”

Thảo nào trên dây sạc của tôi có vết răng!

Tôi vẫn luôn tưởng là Béo Cam cắn!

“Vậy đổi cách khác.” Béo Cam chốt. “Chuột Hai!”

Một con chuột béo bóng nhẫy đứng ra.

“Ngày mai ban ngày, nhân lúc cô ấy không chú ý, trộm điện thoại đi.”

Chuột Hai: “Chít???”

“Không có điện thoại, cô ấy sẽ tự phát ra tiếng. Logic hoàn toàn hợp lý.”

Chuột Hai tuyệt vọng nhìn quanh đồng nghiệp.

Không có một con chuột nào dám phản đối.

Tôi ở trong chăn, vùi mặt vào gối.

Vai đang run.

Không phải vì khóc.

Mà là vì nhịn.

Tôi đang nhịn cười.

Ba tháng qua, lần đầu tiên.

Khóe miệng tôi co giật, cơ bụng run lên.

Một cảm giác xa lạ, gần như đã bị quên mất, phình ra trong lồng ngực.

Nhưng tôi không phát ra được tiếng.

Chỉ có thể im lặng, liều mạng, co thành một cục mà cười.

Chương năm

Ngày hôm sau.

Quả nhiên điện thoại của tôi không thấy đâu.

Tôi lục tung tủ đầu giường nửa ngày, cuối cùng tìm thấy nó dưới đệm sofa.

Hơn nữa bên trên còn có một dấu răng nhỏ xíu.

Răng chuột.

Con chuột béo tên Chuột Hai kia thật sự tới chấp hành nhiệm vụ.

Khi tôi cầm điện thoại lên, khóe mắt thoáng thấy phía sau chậu hoa ngoài ban công có một bóng xám đang động đậy.

Nó đang nhìn tôi.

Đang báo cáo tình hình thực hiện nhiệm vụ.

Tôi mặt không cảm xúc đặt điện thoại về dưới gối.

Sau đó…

Tôi cố ý.

Không xem điện thoại.

Suốt cả buổi sáng.

Tôi muốn xem tiếp theo Béo Cam sẽ làm gì.

Mười giờ, Béo Cam nhảy lên giường tôi.

Ngồi xổm trước mặt tôi.

Nghiêng đầu nhìn tôi.

“Meo.”

Tôi nhìn nó.

“Meo?”

Nó dùng móng vuốt chạm vào tay tôi.

Tôi không động.

Nó lại chạm.

Rất nhẹ. Đệm thịt mềm mềm.

“Meo.”

Giọng nó trở nên rất nhỏ.

Không còn là ông trùm xã hội đen oai phong lẫm liệt lúc họp nửa đêm nữa.

Nó chỉ là một con mèo.

Một con mèo rất sốt ruột, rất sốt ruột, nhưng không biết nên làm gì.

Nó vòng đến trước mặt tôi.

Dùng đầu húc vào tay tôi.

Húc thật mạnh.

Húc xong, lại lùi về sau hai bước, nhìn tôi.

Đôi mắt tròn xoe.

Bên trong có một loại… lo lắng.

“Meo…”

Tiếng này kéo rất dài.

Như đang nói: cô sao vậy, tại sao không để ý đến Miu?

Tim tôi như bị thứ gì đó chọc một cái.

Rất nhẹ.

Nhưng đau.

Sau đó nó làm một chuyện.

Nó nhảy xuống giường, chạy đến cạnh bát mèo.

Ngậm một hạt thức ăn mèo.

Chạy về.

Đặt vào lòng bàn tay tôi.

Một hạt tròn tròn.

Bên trên còn có vệt nước miếng của nó.

Sau đó nó nhìn tôi.

Đôi mắt đầy mong đợi.

Giống như đang nói:

“Cho cô đồ ngon này. Cô mau khỏe lại đi.”

Tôi nhìn chằm chằm hạt thức ăn mèo trong lòng bàn tay.

Tròn. Màu nâu. Ngửi thấy có mùi tanh của cá.

Trong lồng ngực có thứ gì đó đang vỡ ra.

Lại có thứ gì đó đang được ghép lại.

Tôi nhắm mắt một chút.

Đặt hạt thức ăn mèo lên tủ đầu giường.

Sau đó tôi vươn tay, xoa đầu Béo Cam.

Nó sững ra một chút.

Sau đó cả cơ thể sụp xuống.

Nằm bò bên cạnh tay tôi.

Tiếng khò khè nổ vang.

Như cuối cùng đã buông xuống được điều gì đó.

Nhưng tôi biết.

Nó chưa buông xuống.

Bởi vì nửa đêm hôm đó…

Nó lại họp.

Hơn nữa lần này, giọng nó càng gấp gáp hơn.

“Họp khẩn cấp hôm nay!”

Béo Cam đi qua đi lại giữa phòng khách.

“Kế hoạch điện thoại thất bại. Cô ấy không động, cũng không phát ra tiếng.”

“Miu cần phương án mới. Ngay lập tức. Lập tức.”

Chuột Lớn run rẩy giơ móng vuốt: “Chít chít?”

“Không, không thể đợi nữa.” Béo Cam dừng bước. “Hôm nay Miu quan sát thấy một triệu chứng mới.”

“Tay cô ấy… trở nên lạnh rồi.”

Cả hội yên tĩnh.

“Trước đây lúc cô ấy sờ Miu, tay cô ấy ấm. Bây giờ thì lạnh.”

Giọng nó thấp xuống.

“Miu đã tra rồi. Thứ không có hơi ấm mà trở nên lạnh đi, chính là sắp hỏng.”

“Nếu còn không sửa được…”

Nó không nói tiếp.

Nhưng đám chuột nhìn thấy bóng lưng nó.

Bóng lưng tròn vo, nặng chín ký ấy.

Vai hơi sụp xuống một chút.