Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tháng sau tôi nhậm chức, dưới lầu tòa soạn tạp chí, tôi vô tình đụng mặt một trong những người bạn thời cấp ba đó.

Công ty truyền thông của đối phương và tòa soạn tạp chí nằm cùng một tòa nhà văn phòng.

Anh ta là bạn của Tư Cảnh, và càng là bạn thân của Mạnh Nham.

Đối phương gọi tôi lại: "Ôn Kỳ."

Sau một hồi do dự, anh ta vẫn nói cho tôi biết: "Gần đây tôi có liên lạc được với Mạnh Nham, câu đầu tiên cậu ấy hỏi chính là về em."

"Tôi hoàn toàn không dám nói với cậu ấy chuyện em và Tư Cảnh đã kết hôn."

Trưa hôm đó, bố tôi cũng gọi cho tôi.

Ông hỏi: “Con và Tư Cảnh khi nào rảnh?”

Tôi đã rất lâu không về lại nhà họ Lâm: “Có chuyện gì vậy ạ?”

Bố tôi không nói rõ qua điện thoại: “Tiểu Kỳ, có chuyện này khá phức tạp, gặp mặt nói mới rõ.”

Buổi chiều, tôi cùng nhóm phóng viên của tòa soạn tình cờ có lịch sang tập đoàn Tư Thị.

Tạp chí tháng này có chuyên đề tài chính, mời một trong các lãnh đạo cấp cao của Tư Thị làm khách mời.

Không phải Tư Cảnh, tòa soạn vốn không mời được hắn, mà hắn cũng không thích xuất hiện trên truyền thông.

Khi tôi cùng nhóm ngồi trong phòng họp chờ vị lãnh đạo kia, qua cánh cửa kính trong suốt, tôi thấy một đoàn người đi ngang qua.

Dẫn đầu là một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, vai rộng eo thon, vẻ ngoài nổi bật.

“Nhìn kìa, chính là tổng giám đốc hiện tại của Tư Thị đấy.” Có người trong phòng nói.

Dù làm trong ngành đã quen gặp đủ loại nam thần minh tinh, vẫn có người không thể rời mắt khỏi Tư Cảnh.

“Không hiểu trời đã đóng cánh cửa nào của người thừa kế hào môn này nữa?”

Thấy tôi phản ứng rất bình thản, cô đồng nghiệp ngồi cạnh hỏi:

“Trợ lý Lâm, sao chị bình tĩnh thế? Chẳng thấy tổng giám đốc Tư đẹp trai sao?”

Tôi khẽ cười: “Đẹp thật mà.”

Ngoài tổng biên tập – sếp trực tiếp của tôi – thì không ai ở tòa soạn biết tôi đã kết hôn, có con.

“Nếu không đến Tư Thị làm việc thì đúng là không có cơ hội gặp ngoài đời thật.”

“Nhưng nghe giám đốc công ty truyền thông ở tầng dưới nói, tổng giám đốc Tư đã kết hôn rồi.”

“Vợ anh ta là ai thế?”

“Nghe bảo là hôn nhân không có tình cảm.”

Trong lúc nghỉ giữa buổi phỏng vấn, tôi một mình vào phòng pha trà ở Tư Thị để pha cà phê.

Tôi kiễng chân lấy túi cà phê trên tủ thì phía sau bỗng có người đàn ông áp sát.

Rất nhanh tôi đã nhận ra sự quen thuộc đó.

Bàn tay xương khớp rõ ràng ấy chạm lên mu bàn tay tôi, đầu ngón tay chạm vào nhau.

Tư Cảnh giúp tôi lấy xuống.

“Em đến mà không nói với anh?”

Hắn nói: “Nếu không nhìn thấy em trong phòng họp thì…”

Tôi không ngờ hắn lại chú ý đến tôi.

“Tôi đến làm việc, không phải tìm anh.” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

“Tiểu Kỳ.” Tư Cảnh khẽ gọi tôi.

Tôi đã quên từ khi nào hắn bắt đầu đổi cách gọi tôi.

Ngón tay mát lạnh của hắn chạm vào hoa tai ngọc trai tôi đang đeo, rồi nói: “Bông tai lỏng rồi.”

Tư Cảnh cúi đầu, giúp tôi chỉnh lại.

Chuyện sau đó phát triển thành… hắn khóa trái cửa phòng trà, ôm eo tôi hôn dưới cửa sổ.

Tôi hé mắt, nhìn hắn đang chuyên tâm nhắm mắt hôn tôi, sống mũi cao thẳng hiện rõ.

Tư Cảnh nhận ra tôi không tập trung, nhẹ nhàng mút lấy đầu lưỡi tôi, khiến tai tôi nóng bừng.

Tôi cũng sẵn lòng thử chấp nhận cuộc hôn nhân này, thậm chí hoàn toàn không bài xích cuộc sống hiện tại.

Bởi vì ở bên Tư Cảnh, tôi chưa từng cảm thấy bị ràng buộc.

Nhưng đúng như những lời người khác nói lúc nãy trong phòng họp, cuộc hôn nhân này vốn bắt đầu mà chẳng có chút tình cảm nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến hôm nay, dù có thân mật như vậy, tôi và Tư Cảnh vẫn chưa từng nói về chuyện tình cảm.

Như một sự ngầm hiểu, tôi không bao giờ nhắc đến Lâm Nguyệt trước mặt hắn, còn hắn cũng chưa từng nói với tôi chuyện gì liên quan đến Mạnh Nham.

Tai nạn của Lâm Nguyệt đã qua gần hai năm, cuộc sống yên bình hiện tại là điều tôi mong muốn, tôi càng không nên bận tâm đến quá khứ của người khác.

Cuối tuần này, bố mẹ tôi đích thân tới nhà.

Hai năm gần đây, công ty của bố tôi được Tư Thị mua lại cổ phần, trở thành công ty con, ông vẫn giữ chức vụ và một phần cổ phần.

Giá trị công ty đã tăng gấp nhiều lần.

Ngoài việc là con rể nhà họ Lâm, trên danh nghĩa Tư Cảnh còn là cấp trên của bố tôi.

Nhưng hắn chưa từng lấy thân phận tổng giám đốc để áp đặt lên bố tôi.

Từ trước khi kết hôn cho đến bây giờ, Tư Cảnh vẫn luôn đối xử tốt với bố tôi và cả nhà tôi.

Gặp mặt, hắn gọi bố tôi giống như tôi: “Bố.”

Lúc bố mẹ tôi đến, Tư Cảnh đang xắn tay áo, cúi người lắp mấy miếng chống va đập cho góc bàn trong nhà.

Bố tôi đến giúp một tay, xong việc tôi mang đĩa hoa quả tới.

Ban đầu chỉ định nhắc hắn ăn trái cây, chưa kịp nói gì, tôi vừa hơi ngẩng mặt lại gần hắn một chút,

Tư Cảnh đã cúi đầu hôn nhẹ lên khoé môi tôi.

Ngay trước mặt bố mẹ tôi, con gái và cô giúp việc.

“Anh…”

Tư Cảnh nghiêng người ghé tai tôi khẽ nói: “Gần đây thành thói quen mất rồi.”

“Tiểu Kỳ, xin lỗi.”

Tôi đang bế Đường Đường cho b.ú sữa ngoài thì mẹ tôi bước đến.

Bà nói: “Xem ra con và Tư Cảnh sống với nhau cũng tốt.”

Tôi chỉ nhìn con, không đáp.

“Con không thể tha thứ cho mẹ cũng được. Mẹ không hối hận.”

Hôm nay, bố tôi có vẻ do dự rất lâu, như đang muốn nói điều gì.

Cho đến khi Tư Cảnh hỏi: “Bố, hôm nay bố tới là có chuyện gì ạ?”

Bố tôi mới lên tiếng:

“Tư Cảnh, Tiểu Kỳ.”

“Vụ t.a.i n.ạ.n hai năm trước của Lâm Nguyệt… thật ra con bé không c.h.ế.t.”

Bố tôi kể: “Sau tai nạn, Lâm Nguyệt rơi xuống sông rồi mất tích, vì tìm không thấy nên mới nghĩ là đã c.h.ế.t.”

“Thật ra con bé được người ta cứu sống.”

“Không rõ hai năm qua ở nước ngoài đã xảy ra chuyện gì, mãi gần đây mới liên lạc lại với gia đình.”

Nghe xong, tôi cũng sững sờ không tin nổi, mãi mới thốt ra được: “Bây giờ chị ấy vẫn ổn chứ ạ?”

“Ổn, ngày mai sẽ về nước.”

Ngày mai cũng đúng dịp mừng thọ ông ngoại tôi.

Tư Cảnh cũng sẽ dự tiệc.

Tiệc mừng năm nay được tổ chức lớn hơn mọi năm, phần lớn khách mời đến là vì Tư Cảnh.

Tiệc mới bắt đầu không lâu, người mất tích gần hai năm – Lâm Nguyệt – bình an xuất hiện.

Với gia đình tôi, đây là tin vui.

Lâm Nguyệt không thay đổi nhiều, chỉ là né tránh nhắc đến chuyện hai năm qua.

Bên cạnh tôi, Tư Cảnh đang bế Đường Đường ngồi trên đùi.

Lâm Nguyệt chủ động lên tiếng trước:

“Anh.”

Năm đó, chị ấy nộp hồ sơ muộn hơn một năm, học cùng trường đại học với Tư Cảnh ở nước ngoài, là đàn em của hắn.

Chị nhìn Đường Đường, mỉm cười nói: “Anh làm bố rồi.”

“Đây là con gái của em và anh, đáng yêu thật đấy.”

Ánh mắt Tư Cảnh khi nhìn chị ấy vẫn bình thản, khó đoán cảm xúc.

Lâm Nguyệt lại hỏi: “Em có thể bế bé một lát không?”