Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ nghỉ hè trước khi vào cấp ba, sau khi cãi nhau với mẹ, tôi từng bỏ nhà ra đi.

Trên đường thì trời đổ mưa, rồi tôi gặp được Tư Cảnh, tài xế lái xe chở hắn đi ngang qua.

Hắn để tôi lên xe, đưa tôi về nhà ông ngoại.

Sau khi xuống xe vẫn còn một đoạn đường, hắn lại đưa cho tôi một cây dù trên xe.

Hôm đó tôi rất thê t.h.ả.m, đến khi gặp lại, hình như hắn cũng không nhận ra tôi.

Mạnh Nham có vẻ rất tốt với tôi, nhưng tôi đã nói rõ từ đầu là tôi không thích hắn.

Hắn vẫn kéo tôi về bên cạnh, đưa tôi đến những buổi tiệc mà tôi không thích, ngay cả khi có cuộc thi khiêu vũ đôi cùng nữ sinh khác, Mạnh Nham cũng không cho tôi nhảy với người khác.

Tôi không cho hắn đụng vào, lần nghiêm trọng nhất là hắn suýt nữa cưỡng ép tôi trong lớp học, tôi doạ báo công an hắn mới chịu buông tha, còn nói với tôi: “Chẳng phải mày là món đồ mẹ mày tặng tao để chơi sao?”

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi giấu hắn đổi nguyện vọng, mới không bị ép ở lại Giang thị học đại học với hắn.

Một mình lên phía Bắc, học kỳ hai năm nhất tôi được trao đổi sang Anh học, trong thời gian thực tập gặp được nữ tổng biên làm ở trụ sở chính nước ngoài.

Sắp tốt nghiệp thì bà ấy chuyển về nước, đưa tôi một cơ hội, nếu không tôi đã chẳng quay lại.

Sau này nghe tin nhà họ Mạnh phá sản, tôi thậm chí không cảm thấy chút thương hại nào.

Kết hôn với Tư Cảnh rồi tôi mới biết, dù xuất thân tương tự, nhưng họ có thể hoàn toàn khác nhau.

Lúc này Tư Cảnh đang ôm tôi, hồi còn học cấp ba, hắn hoàn toàn không biết tôi từng cất giấu những cảm xúc mơ hồ với hắn.

Thậm chí đến hiện tại, cảm xúc ấy lại bị gợi lên chút chua xót.

Tư Cảnh hôn xong mới buông tôi ra.

Tôi mới nhẹ giọng hỏi hắn:

“Anh còn nhớ không? Khi còn học, Tư Cảnh, anh từng chẳng thèm để ý đến em.”

Hắn hơi sững người, như cũng đang hồi tưởng lại, mới trả lời:

“Tiểu Khê ngoan, em cũng đâu có để ý đến anh.”

“Cô gái xinh đẹp với nụ cười ngọt ngào, nhưng lúc nào cũng lạnh lùng với con trai.”

Thì ra hắn cũng có ấn tượng với tôi.

Cũng từng nghĩ tôi xinh đẹp.

“Khi đó thật sự không nghĩ tới.” Tư Cảnh tiếp tục khẽ nói, “Sẽ có một ngày phải dỗ dành em hôn.”

“Thậm chí còn tình nguyện vì em mà ăn một trận đòn.”

Tư Cảnh từ trước đến nay luôn cao ngạo lạnh nhạt, tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày hắn lại dính dáng đến việc đ.á.n.h nhau.

Tôi ngừng lại một chút, lại hỏi:

“Vậy anh từng vì ai khác như vậy chưa?”

Là vì tối nay tôi mới phát hiện, mối quan hệ giữa hắn và Lâm Duệ, dường như không giống như tôi tưởng.

Hắn khẽ cong môi, “Bà xã Tư, em với anh còn có cả con rồi.”

“Giờ mới nhớ ra đi điều tra tình sử của anh à?”

“Trừ em ra.” Hắn nói thẳng, “Anh chưa từng có người phụ nữ nào khác.”

“Anh chưa từng thích Lâm Duệ à?” Tôi kinh ngạc hỏi.

“Sao lại kéo anh với cô ta dính vào nhau?” Tư Cảnh cũng nhận ra có gì đó sai sai.

“Thích cô ta? Nếu cô ta không phải là chị của em, thì anh căn bản chẳng cần biết cô ta là ai.”

“Tự dưng gọi anh là đàn anh, mấy năm trước anh còn chẳng biết cô ta học cùng trường với anh.”

Thì ra là Lâm Duệ đã lừa tôi và cả nhà.

Sáng hôm sau, mẹ tôi đột nhiên ngất trong nhà, được đưa vào viện.

Lúc sắp tan ca tôi mới biết tin, Tư Cảnh tới tòa soạn đón tôi.

Hắn chờ ở hầm gửi xe, thấy tôi xuống thì nhận lấy túi xách và thẻ làm việc đang bị tôi siết

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

chặt.

Tư Cảnh nửa ôm tôi vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên khoé môi tôi, dỗ dành: “Không sao đâu.”

Bên kia thang máy, mấy đồng nghiệp ở tòa soạn cũng vừa đi ra.

Rất nhanh, họ lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

Tư Cảnh vẫn ôm tôi, cảnh tượng đó lọt hết vào mắt họ.

Tôi cũng chẳng quan tâm nhiều nữa, lập tức đến bệnh viện.

Khi tới nơi, mẹ tôi trong phòng bệnh đã tỉnh lại rồi.

“Là bố em, ông ấy muốn để lại công ty cho con gái nuôi kia, nói rằng Lâm Duệ có năng lực, nên cũng đáng được bù đắp.”

Chính vì thế mẹ tôi tức đến mức ngất đi.

Trong mắt tôi, mẹ là người vừa đáng giận vừa đáng thương.

Cả đời không vì bản thân, kết cục là con gái thì xa cách, chồng cũng chẳng công nhận những hi sinh mà bà vẫn tự cho là xứng đáng.

“Bù đắp cái gì chứ?” Bố tôi và Lâm Duệ cũng có mặt, tôi hỏi: “Lâm Duệ, sao lúc trước cô lại lừa cả nhà rằng Tư Cảnh thích cô?”

Tôi và Lâm Duệ vốn chẳng thân thiết.

Cũng vì Mạnh Nham.

Lúc mới dọn đến cạnh nhà họ Mạnh, Mạnh Nham là kiểu người thích rong chơi, hiếm khi ở nhà, còn tôi thì luôn cố tình tránh mặt.

Vốn dĩ chẳng có cơ hội chạm mặt, cho đến một lần Lâm Duệ chủ động mời Mạnh Nham đến nhà tôi chơi, còn bảo với hắn là cô ấy có một em gái.

Hồi cấp ba, tôi chỉ vô tình bắt gặp một lần cô ấy nói chuyện với Tư Cảnh.

Lâm Duệ bảo là bố dặn cô ấy đưa đồ cho tôi, kêu tôi đến lấy.

Kết quả là tôi nhìn thấy cảnh tượng đó, còn thứ cô ấy đưa, chỉ là cái cốc tôi bỏ quên ở nhà.

Tôi không ngờ một cô gái như cô ấy lại có thể dựng chuyện và tạo ra những hiểu lầm trong quan hệ nam nữ.

“Vì tôi ghen tị em may mắn hơn tôi quá nhiều, có xuất thân tốt, được bố mẹ yêu thương, lại dễ dàng được người khác thích.”

“Còn những gì tôi muốn, chỉ có thể tự mình giành lấy.” Lâm Duệ nói.

“Cô mới là người may mắn nhất, Lâm Duệ. Được nhận nuôi, bố tôi coi cô như con ruột. Mẹ tôi từng có lỗi một lần, nhưng trước đó chưa từng bạc đãi cô.”

Mẹ tôi đau đầu.

Lúc Tư Cảnh ra ngoài gọi bác sĩ, Lâm Duệ tìm tôi nói riêng.

“Tôi từng lừa em, nhưng bây giờ có chuyện này tôi vẫn muốn nói.”

“Tư Cảnh đã từng thật sự nói với em chưa? Khi du học ở Mỹ, anh ấy từng rất để tâm một cô gái.”

“Năm đó, vào tuần lạnh nhất mùa đông.”

“Dù tuyết rơi, anh ấy vẫn lái xe xuyên đêm từ New York đến Washington, chỉ vì cô ấy bị ốm.”

“Chỉ là cảm thông thường, mà cũng khiến anh ấy bất chấp lái xe đi chăm sóc.”

“Chuyện này tôi không cần phải nói dối nữa. Khi đó nhiều người biết, bác sĩ anh ấy mời cho cô gái kia, con trai ông ta còn học cùng trường với chúng ta.”

“Có thể cuối cùng hai người họ không đến được với nhau.”

Lâm Duệ giống như cố ý nói cho tôi nghe, “Thì ra cũng có người Tư Cảnh không theo đuổi được. Anh ấy có quên nổi không?”

Sức khỏe mẹ tôi không nghiêm trọng.

Chẳng bao lâu sau đã có thể xuất viện.

Tư Cảnh lái xe đưa bố mẹ tôi về nhà họ Lâm, rồi cùng tôi quay lại nhà riêng.

Hai hôm nay Đường Đường được ông bà nội đón về chơi.

Ông bà rất cưng chiều đứa cháu gái duy nhất này.

Gần đây Tư Cảnh vất vả hơn tôi nhiều.

Tối nay hiếm khi được yên tĩnh, sau khi tắm rửa xong, tôi vẫn đang skincare, anh ấy đã ôm tôi ngồi vào lòng, hôn nhẹ lên tai tôi rồi hỏi:

“Mấy hôm rồi không gần gũi nhỉ?”