Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mỗi bình luận đều như dao cứa vào mắt tôi.

Bố tôi cả đời sợ nhất điều gì?

Mất mặt.

Một người dạy học cả đời, học sinh trên lớp không chăm chú nghe giảng thôi cũng tự trách mình.

Vậy mà bây giờ cả mạng đang nhìn cảnh ông bị ấn xuống bàn, như xem một trò cười.

“Chị dâu, đồ trong nhà chị cũng kiểm kê xong rồi.”

Tống Dao đưa cho tôi một bản danh sách.

Danh sách ghi rất chi tiết.

Từng ngăn kéo trong căn nhà của tôi và Lục Chinh đều bị lục qua.

Thuốc ngủ trong tủ đầu giường, album cũ trên nóc tủ quần áo, sao kê ngân hàng trong ngăn thứ hai của bàn làm việc, thậm chí cả đồ ăn trong tủ lạnh — tất cả đều đã được chụp ảnh lưu lại.

“Các người lục soát nhà tôi?”

“Nhà chị à? Nghiêm túc mà nói, tên trên sổ đỏ là của đội trưởng Lục.”

Tống Dao sửa lời tôi, giọng rất nhẹ.

“Nhưng chị yên tâm, đồ vẫn còn nguyên, không mất thứ gì.”

Cô ta dừng một chút rồi nói thêm:

“Quyển sổ công thức nấu ăn viết tay của chị thú vị lắm. Trang đầu ghi: ‘Lục Chinh không ăn rau mùi, không ăn hành tây, dưa chuột phải gọt vỏ.’”

“Cô xem sổ nấu ăn của tôi làm gì?”

“Không xem. Lúc chụp ảnh nó tự mở ra, tiện mắt nhìn thôi. Chị dâu đối xử với đội trưởng Lục tốt thật đấy.”

Tôi siết chặt tay vịn ghế.

Móng tay ghim vào lòng bàn tay, tôi cố nhịn xuống.

Ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói rất nhẹ, rất đứt quãng.

Là mẹ tôi.

“…Ông nhà tôi cả đời ở trường, chưa từng dính đến tiền bạc gì cả… cầu xin các đồng chí, ông ấy thật sự không biết gì hết…”

“Bác gái đừng sốt ruột, ngồi xuống rồi nói.”

“Tại sao các người bắt ông ấy? Ông ấy còn không biết mở tivi, cả đời chưa từng dùng thẻ ngân hàng gì hết…”

Giọng mẹ tôi khản đi.

Tiếng khóc của bà biến thành tiếng thở dốc, rồi từ thở dốc biến thành nôn khan.

“Mẹ!”

Tôi bật dậy.

Tống Dao đặt một tay lên vai tôi.

Lực không mạnh, nhưng ổn định ấn tôi ngồi trở lại.

“Chị dâu ngồi yên. Bên mẹ chị có người chăm sóc rồi.”

“Chăm sóc?”

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô ta.

“Các người gọi bà ấy đến cũng để hỏi cung đúng không? Một bà cụ sáu mươi tuổi, cả đời không mấy lần lên thành phố, các người định hỏi thế nào?”

“Quy trình bình thường, xác minh thông tin.”

“Xác minh cái gì? Xác minh bà ấy nấu cơm bốn mươi năm? Hay xác minh bà ấy trồng rau cả đời?”

“Chị dâu, chị đừng kích động…”

“Đừng gọi tôi là chị dâu nữa.”

Tống Dao sững lại.

Trên gương mặt lúc nào cũng cười của cô ta, lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt.

Nhưng chỉ một giây.

Rồi cô ta lại cười.

“Được, vậy tôi gọi cô là Tô Niệm. Tô Niệm, cô nói bốn mươi sáu triệu đó là của cô. Vậy bây giờ cô có hai lựa chọn. Một là nói rõ nguồn gốc số tiền, hai là bố cô với tư cách người đứng tên tài khoản sẽ tiếp tục bị điều tra.”

Ngoài cửa, tiếng mẹ tôi lại vọng vào. Lần này là tiếng khóc:

“Ông nhà tôi thật sự chưa từng phạm pháp… thật sự không có…”

“Tô Niệm, cô tự chọn đi.”

“Tiền là do tôi kiếm được. Từng đồng đều có chứng cứ để kiểm tra.”

“Kiếm bằng cách nào?”

“Bây giờ tôi cần luật sư.”

“Cô cứ nói xong rồi chúng tôi…”

“Điều 34 Bộ luật Tố tụng Hình sự quy định, trong giai đoạn điều tra, nghi phạm có quyền ủy thác người bào chữa. Cô không cho tôi mời luật sư, thì từng giây đang được ghi hình trong căn phòng này đều là sai phạm về thủ tục của các người.”

Nụ cười trên mặt Tống Dao cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.

Cô ta chậm rãi đứng dậy, phủi phủi nếp gấp không hề tồn tại trên váy.

“Tô Niệm, cô cũng hiểu luật đấy.”

“Tôi không phải hiểu luật. Tôi bị các người ép đến mức buộc phải hiểu.”

Tống Dao đi tới cửa.

Trước khi ấn tay nắm cửa, cô ta quay lại nhìn tôi một cái.

“Tối nay muốn ăn gì? Tôi bảo người mang cho cô. Dù sao đồ ăn tiệc cưới tối nay, cô cũng chưa kịp ăn mấy miếng.”

04

“Tình hình của bố cô không tốt lắm.”