Sau 3 năm bị trừng phạt, Cố Đình Quân dẫn theo Bạch Nguyệt Quang đến đón tôi.
Anh ta nói: “Nghe nói em ngoan ngoãn hơn rồi, vậy tôi cho em một cơ hội sửa sai. Chị Tô Vận của em dịu dàng, lại rộng lượng lắm, học hỏi chị ấy nhiều vào, nhớ sau này đừng gây chuyện nữa.”
Mọi người đều nghĩ tôi sẽ khóc lóc, kể khổ rồi bám lấy anh ta như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Nhưng tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu chào anh, không quên gửi đến anh lời cảm ơn sâu sắc.
Tuy vậy, Cố Đình Quân nghe xong liền nhíu mày: “Triều Nhan, anh là vị hôn phu của em, không cần khách sáo như vậy với anh đâu.”
Tôi cười nhạt, không nói gì thêm.
Rồi sẽ sớm không phải nữa.
Trải qua 3 năm khổ cực đó, cuối cùng tôi cũng đã tích đủ điểm. Và chỉ còn 10 ngày nữa là tôi sẽ có thể rời khỏi thế giới này mãi mãi.
Từ nay về sau đừng mong có cơ hội gặp lại.
1
Tôi vừa từ trên núi trở về, còn chưa kịp thay bộ quần áo sạch sẽ đã bị người ta hối thúc lui đến bãi đất đầu thôn.
Trên bãi đất trống đỗ hơn chục chiếc xe sang. Trong số đó, chiếc xe việt dã màu đen dẫn đầu là của Cố Đình Quân.
Tôi còn chưa kịp lại gần đã nghe thấy những lời bàn tán ồn ào, bèn chậm rãi dừng bước, đứng sau gốc cây nghe ngóng.
“Đã 3 năm không gặp rồi, không biết vị đại tiểu thư đài các kia giờ trông thế nào nhỉ?”
“Cô ta mà là tiểu thư gì chứ, nếu không được nhà họ Cố nuôi dưỡng thì có lẽ giờ đang ngủ dưới gầm cầu rồi.”
“Triều Nhan lâu nay vốn kiêu căng, ương bướng, vì thế để cô ta chịu khổ chút cũng là tốt cho chính mình thôi.”
Giọng nữ dịu dàng vang lên sau cùng đó, tôi lập tức nhận ra là của Tô Vận. Cô ta là Bạch Nguyệt Quang mà Cố Đình Quân từng tha thiết muốn có được khi còn trẻ. Mấy năm nay, sau khi ly hôn và mang theo con trở về nước, phần lớn thời gian cô ta đều ở trong nhà họ Cố.
3 năm trước, trong một trận cãi vã, tôi vô tình làm Tô Vận bị thương. Cố Đình Quân sau khi biết chuyện liền ép tôi rời khỏi nhà, đưa tôi đến sống ở vùng núi hiểm trở.
Trước khi đi, anh ta nói: “Nếu trong vòng 3 năm mà em không chịu thay đổi và trưởng thành, vậy thì ở thêm 7 năm nữa, là tổng cộng 10 năm tròn. Triều Nhan, em còn nhỏ mà đã ra tay độc ác với người khác như vậy. Anh trừng phạt em theo cách này là vì muốn tốt cho em thôi. Vì nếu không uốn lại nết bây giờ, sau này sao làm con dâu nhà họ Cố được?”
2
Vì tốt cho tôi, nên mới ném tôi một mình đến ngôi làng nghèo khổ này, mặc người ta bắt nạt, cũng không để lại lấy một đồng, để tôi tự sinh tự diệt, không chỉ vậy còn cắt đứt mọi liên lạc của tôi với thế giới bên ngoài, biến tôi thành kẻ câm điếc.
Tôi muốn cười, nhưng lại không thể cười nổi.
Trên núi, gió cứ đưa từng cơn lạnh lẽo, làm mái tóc khô xơ vàng vọt của tôi bị thổi rối tung cả lên, tiếp đến là áp sát trán và má tôi, trông chẳng khác nào một nhúm cỏ dại khô héo. Chắc không ai có thể tưởng tượng nổi, khuôn mặt từng mịn màng tươi trẻ ngày ấy của tôi, giờ lại nhăn nheo héo úa như quả táo tàu bị thiu. Mới 22 tuổi mà đã có nếp nhăn đầy mặt, đúng là nực cười.
“Tô Vận nói đúng đấy, chuyện lần trước là do chị ấy rộng lượng không báo cảnh sát thôi, chứ không thì cô ta sớm vào tù ngồi rồi.”
Tô Vận cười dịu dàng: “Tôi cũng không muốn làm khó Đình Quân. Dù gì Triều Nhan cũng là vị hôn thê của anh ấy…”
Cô ta vừa nói vừa liếc nhìn Cố Đình Quân, trong mắt ánh lên vẻ u sầu: “Các cậu nói xem, Triều Nhan mà gặp lại Đình Quân thì sẽ phản ứng thế nào?”
“Còn phải nói à, chắc chắn là khóc lóc thảm thiết cầu xin tha thứ rồi.”
“Rồi lại dính lấy anh ta như keo sơn, sống chết cũng không buông thôi à.”
“Lúc nãy trên đường đi qua đây ấy. Chậc, nơi quỷ quái gì mà nghèo nàn hết sức, toàn là đường đất bẩn thỉu.”
“Tính cách yếu đuối như tiểu thư Triều Nhan thì lần này chắc phải sống khổ sở không ít.”
Cố Đình Quân nhàn nhạt cười: “Lần này tôi tự mình đến đón cô ấy là để xem cô ấy đã biết hối lỗi chưa hay không thôi.”
“Nếu vẫn chưa biết hối lỗi thì sao?”
Nghe xong, giọng nói của Cố Đình Quân lạnh nhạt: “Vậy thì để cô ấy ở lại thêm 7 năm nữa.”
“Vậy còn chuyện đính hôn của hai người…” Tô Vận cắn môi, căng thẳng nhìn anh ta.
“Chuyện đính hôn đương nhiên chỉ có thể hoãn lại thôi.”
Tô Vận nghe xong liền tỏ ra thất vọng, mau chóng cụp mắt xuống.
Ngay lúc này, có người tinh mắt đã nhìn thấy tôi.
“Kia chẳng phải là… Triều Nhan sao?”
3
“Không thể nào…Cái cô quê mùa kia là Triều Nhan á?”
“Sao mà sai được! Tôi còn lạ gì mặt mũi của Triều Nhan chứ!”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.
“Đình Quân, hình như đúng là Triều Nhan thật đó.” Tô Vận bỗng khoác tay Cố Đình Quân rồi chỉ về phía tôi, “Anh nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô ấy kìa.”
Ánh mắt của Cố Đình Quân cuối cùng cũng dừng lại trên gương mặt tôi. Sau đó lại dừng hẳn ở sợi dây chuyền kia.
Khi tôi bị người của anh ta cưỡng ép đưa ra khỏi nhà họ Cố, tôi không mang theo món trang sức nào bên mình. Trên người tôi khi ấy chỉ có duy nhất sợi dây chuyền bạc trông chẳng có gì đặc biệt, nó là vật kỷ niệm mà mẹ đã để lại cho tôi. Anh ta cũng biết điều đó nên không cho người tháo xuống.
“Triều Nhan.” Cố Đình Quân gọi tên tôi, giọng điệu lạnh lùng, hoàn toàn không còn chút dịu dàng nào như khi nói chuyện với Tô Vận.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ thấy tủi thân không chịu nổi, sau đó bắt đầu ghen tuông và cãi nhau với anh ta. Nhưng giờ đây, lòng tôi như chiếc lá khô bay trong gió thu, đã chẳng còn cảm thấy vui hay buồn gì nữa rồi.
“Cố tiên sinh.” Tôi vừa vén mái tóc rối bời bên thái dương ra sau tai vừa nói.
Cố Đình Quân khẽ nhíu mày: “Nghe nói em đã ngoan ngoãn hơn rồi, vậy giờ tôi cho em một cơ hội sửa đổi. Ở đây có Tô Vận, tính tình rất dịu dàng và rộng lượng, sau này sẽ giúp em chỉnh đốn tác phong. Về lại thủ đô rồi thì nên học hỏi chị ấy nhiều hơn. Cũng đừng gây thêm chuyện nữa, đỡ khiến người nhà phải phiền lòng.”
Tôi không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Lúc này, lông mày của Cố Đình Quân càng nhíu chặt.
Trước đây tôi hoạt bát và nói nhiều thì anh ta thấy phiền, cứ hễ gặp tôi là cau mày. Giờ tôi im lặng đúng như ý anh ta mà anh ta vẫn thấy khó chịu. Đúng là không hiểu nổi.
Dù vậy, tôi đã không còn quan tâm đến cảm xúc của anh ta nữa. Tôi chỉ cúi đầu đứng đó, giống như một khúc củi khô bị chặt gãy, không còn cảm xúc nào.
“Triều Nhan, chân em bị gì vậy?”
Trong đám đông, một cô gái đột nhiên lên tiếng, ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi, còn lộ ra chút thương cảm.
Tôi liếc nhìn xuống chân mình. Thì ra là vết thương đó.
Vào mùa đông năm đầu tiên khi sống trên núi, vì quá lạnh nên tôi phải học cách bổ củi, không may bị gỗ đập trúng làm móng chân rụng ra và kể từ đó nó không mọc lại nữa.
Tôi khẽ co chân lại, nhưng vì đang đi một đôi dép đã cũ rách nên dù có cố cũng không giấu nổi.
Thôi, mặc kệ vậy.
“Bị thương sao không nói với tôi? Tiền tôi cho em đâu? Sao không dùng mà đi mua thuốc?” Giọng của Cố Đình Quân càng lúc càng lạnh lùng.
Tôi không hiểu vì sao anh ta lại giận dữ như vậy, chỉ đành cúi đầu thấp hơn, hy vọng anh ta nguôi giận rồi đưa tôi về lại Bắc Kinh.
Tôi muốn về đó vì tôi còn một việc nhất định phải làm.
“Thôi được rồi, giờ cũng đã muộn, em về cùng tôi đi.”
Cố Đình Quân vừa dứt lời, tôi đã cúi người thật sâu, nói khẽ: “Cố tiên sinh, cảm ơn anh.”
Giọng tôi nhỏ, nhưng từng chữ được phát ra rất rõ ràng.
Bình luận