
Khi Con Gái Không Cần Bố Nữa
Con gái tôi sinh ra ở trung tâm Manhattan. Tôi từng thề, ngoài cà phê Americano đá ra, con bé sẽ không phải chịu một chút khổ nào. Cho đến buổi hội thao phụ huynh của trường khi con bé tám tuổi. Bố con bé mặc áo đá bóng của đội đối thủ, đâm con bé ngã xuống đất. Khi tôi bôi thuốc cho con gái, con bé không kêu đau, chỉ hỏi tôi một câu. “Mẹ, cô bé bán diêm phải đốt diêm mới nhìn thấy bà nội.” “Có phải con cũng phải đốt diêm mới nhìn thấy bố không?” Bàn tay đang cầm thuốc của tôi khựng lại. Tôi ngẩng đầu nhìn gương mặt non nớt của con bé. “Bảo bối, để con còn phải dựa dẫm vào bố, là mẹ vô dụng.”





Bình Luận (0)