Tôi như thường lệ, mở hộp thư email.
Phần lớn đều là thư công việc và hóa đơn.
Nhưng có một tiêu đề khiến tôi dừng lại giữa lúc đang lướt nhanh.
“Danh sách vật dụng cần thiết cho tân sinh viên đại học.”
Người gửi là Tiểu Lâm.
Một cậu bé mà tôi đã tài trợ suốt ba năm, năm nay cuối cùng cũng thi đậu vào một trường đại học khá tốt.
Thấy tên cậu, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và vui mừng.
Tôi bấm mở email.
“Cảm ơn cô đã tài trợ suốt thời gian qua…”
Phần mở đầu rất lịch sự.
Tôi mỉm cười tiếp tục đọc xuống.
Rồi nụ cười tôi cứng đờ lại.
Mục đầu tiên trong danh sách: laptop Alienware bản cấu hình cao nhất, ngân sách 25,000 tệ.
Lông mày tôi giật nhẹ một cái.
Mục thứ hai: nguyên bộ thiết bị Apple – iPhone, iPad, Apple Watch – tổng cộng 30,000 tệ.
Tôi tựa lưng vào ghế.
Mục thứ ba: vali hàng hiệu, 8,000 tệ.
Tôi hít sâu một hơi.
Mục thứ tư: chi phí xã giao tân sinh viên, 10,000 tệ.
Mục thứ năm: tiền đặt cọc cho chuyến du học ngắn hạn ở châu Âu, 50,000 tệ.
Cuối thư còn đính kèm một tập tin: “Hướng dẫn quản lý hình ảnh dành cho sinh viên trường danh tiếng”. PDF.
Tôi ngơ ngác nhìn màn hình.
Cảm giác như đây không phải là danh sách chuẩn bị nhập học.
Mà giống một kế hoạch mua sắm hàng hiệu.
Hoặc một bản báo cáo đ.á.n.h giá tài sản gửi cho tôi.
Tôi cầm ly cà phê đã nguội lạnh lên, uống một ngụm lớn.
Cố gắng giữ bình tĩnh.
Tôi tài trợ cho Tiểu Lâm vì từng đọc được một bài báo vài năm trước: cậu ấy gia cảnh khó khăn nhưng học rất giỏi.
Tôi chỉ muốn giúp cậu ấy hoàn thành việc học.
Chưa từng nghĩ rằng…
Sẽ nhận được một bản danh sách như thế này.
Khác xa hoàn toàn với những gì tôi hình dung về việc chuẩn bị nhập học.
Máy tính đúng là cần thiết.
Nhưng nhất thiết phải là chiếc laptop gaming giá 25,000 tệ?
Điện thoại cũng cần.
Nhưng có cần phải là nguyên bộ Apple đời mới nhất giá 30,000 tệ?
Còn cả 50,000 tệ đặt cọc cho chuyến đi châu Âu.
Tôi thậm chí không hiểu nó liên quan gì đến việc nhập học.
Cảm giác lúc đó thật kỳ lạ.
Giống như tôi bị biến thành cây rút tiền.
Một cái máy ATM biết nghe lời.
Tôi đóng trang email lại.
Cần một chút thời gian để tiêu hóa hết chuyện này.
Ba ngày sau.
Tôi lại nhận được email của Tiểu Lâm.
Tiêu đề vẫn không thay đổi.
Tôi khựng lại trong lòng một chút.
Nhưng vẫn bấm mở ra xem.
“Xét đến khả năng tài chính của cô có thể gặp áp lực...”
Dòng đầu tiên khiến mí mắt tôi giật nhẹ.
“Đã đổi chuyến du học châu Âu thành du lịch học tập ở Tam Á, kinh phí giảm còn 20,000 tệ.”
Ồ? Đây được coi là… chu đáo?
Tôi tiếp tục đọc xuống.
“Laptop có thể chấp nhận hàng đã qua sử dụng, nhưng phải là mẫu của năm ngoái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu ta còn đặc biệt nhấn mạnh “mẫu của năm ngoái”.
Cứ như thể đã nhượng bộ rất lớn vậy.
Dòng cuối cùng.
“Ngoài ra: có thể ứng trước học phí và sinh hoạt phí 4 năm được không? Nghe nói ở trường danh tiếng, tiệc nhóm toàn tổ chức ở nhà hàng Michelin.”
Email kết thúc ở đó.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Một lúc lâu không động đậy.
“Nghe nói tiệc nhóm trường danh tiếng toàn ở Michelin…”
Câu đó cứ lởn vởn trong đầu tôi.
Vậy nên, ứng tiền sinh hoạt phí là vì chuyện đó?
Một cảm giác nực cười trào lên.
Tôi từng tài trợ vài sinh viên.
Họ thường rất rụt rè, thậm chí không dám xin thêm một đồng.
Luôn luôn cảm ơn rối rít.
Thường xuyên báo cáo kết quả học tập.
Tiểu Lâm thì rất khác.
Lời lẽ của cậu ta không hẳn là bất lịch sự.
Nhưng cái kiểu nói năng đầy tự tin, lối suy nghĩ về cuộc sống cao cấp và kế hoạch cụ thể...
Hoàn toàn vượt xa khái niệm “nhu cầu học tập cơ bản”.
Cậu ta có hiểu nhầm gì về tình hình tài chính của tôi không?
Tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Có một công việc tạm ổn định.
Sẵn sàng dành một phần thu nhập để giúp đỡ người cần.
Nhưng tôi đâu phải máy in tiền.
Tôi cũng phải tính toán từng đồng để trả góp tiền nhà, tiền xe.
Tôi cũng lâu rồi chưa đổi điện thoại mới.
Chứ đừng nói tới việc ăn ở nhà hàng Michelin.
Du học châu Âu? Du lịch Tam Á?
Kỳ nghỉ của tôi còn đang phân vân có nên đi tắm suối nước nóng ngoại ô không đây.
Cậu ta tưởng mình đang nói chuyện với ai chứ?
Một cảm giác vừa buồn cười vừa bất lực dâng lên.
Sau khi suy nghĩ rất lâu.
Tôi quyết định hồi âm.
Nhưng không thể là việc chuyển tiền trực tiếp.
Hoặc đúng hơn là, tôi không thể để xu hướng này tiếp diễn.
Tôi phải để cậu ta hiểu.
Thế nào mới là cuộc sống đại học thực tế.
Và cách thực tế để đạt được điều mình muốn.
Tôi di chuột đến nút “Trả lời”.
Cân nhắc từng câu chữ.
“Bạn Tiểu Lâm,”
Phần mở đầu vẫn rất lịch sự.
“Đã nhận được thư của em. Về các vật dụng cần thiết cho đại học mà em đề cập...”
Tôi ngập ngừng một chút.
“Đã được gửi qua chuyển phát nhanh, sẽ đến trong ngày mai.”
Tôi hình dung gương mặt mong chờ của cậu ta khi đọc tới dòng này.
Tôi tiếp tục gõ.
“Vui lòng kiểm tra các vật phẩm sau:”
“1. Bản in đóng gáy ‘Hướng dẫn xin vay vốn học sinh nghèo’.“
Hy vọng cậu ta hiểu được sự mỉa mai trong đó.
“2. Sách ‘Bí kíp làm thêm cho sinh viên đại học’, có chữ ký của tác giả.”
Quyển này do một người bạn khởi nghiệp rất thành công của tôi viết, chắc sẽ có ích hơn.
“3. Phiếu giới thiệu làm thêm – kèm thông tin liên hệ chỗ rửa bát trong căn tin trường.”
