Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chị Chi Nguyện, Tạ Thành Chu biến mất rồi!"

"Rất có thể hắn đã quay về tìm chị, chị mau tìm chỗ nào trốn đi, em đến đón chị ngay!"

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy lo lắng của Mạnh Nguyễn. Bàn tay đang lần dò mật mã ngăn kéo của tôi khựng lại.

Có tiếng người đang từ từ tiến lại gần từ phía sau.

Hỏng rồi!

Ngay khoảnh khắc tôi quay người lại, một luồng gió mạnh ập tới. Tôi bị ép c.h.ặ.t giữa giá sách và l.ồ.ng n.g.ự.c của người đàn ông phía sau. Mùi m.á.u tanh nồng bao trùm lấy tôi.

"Chi Nguyện, em đang tìm gì thế?"

Hơi thở của hắn phả vào tai tôi khiến da gà nổi lên lớp lớp. Một bàn tay bẩn thỉu vươn qua đầu tôi, khéo léo gảy nhẹ vài cái vào ngăn bí mật.

"Cạch" một tiếng.

Ngăn bí mật mở ra, hắn lấy chiếc USB màu đen từ bên trong.

"Muốn cái này hả?"

Hắn nhét chiếc USB vào tay tôi. Nhưng ở thắt lưng, một vật sắc lạnh đang dí sát vào da thịt. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Tôi cố giữ bình tĩnh.

"Anh Chu, anh sao thế?" Tôi vừa nói vừa dò xét quay người lại.

"Lâm Chi Nguyện, cô còn giả vờ à? Chính cô đã gài bẫy lão t.ử!"

Chẳng ngờ giọng Tạ Thành Chu đột ngột trở nên hung ác, hắn túm lấy tóc tôi giật mạnh về phía sau. Tôi buộc phải ngửa cổ lên, hơi thở nghẹn lại. Một đôi mắt vằn tia m.á.u trừng trừng nhìn tôi. Tạ Thành Chu mặt mày lem luốc, toàn thân toát ra khí tức bạo ngược.

Con d.a.o găm đã đ.â.m thủng lớp da ở thắt lưng tôi.

Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, tay tôi quờ được bình hoa bên cạnh.

"Choang!"

Bình hoa vỡ tan, trán hắn chảy m.á.u, đổ rụp xuống đất. Tôi thở hổn hển, chưa hả giận nên bồi thêm một cú giẫm thật mạnh vào giữa hai chân hắn. Sau đó, tôi nhặt con d.a.o dưới đất lên, đ.â.m phập xuống.

Hắn đau đớn gào thét, lăn lộn trên sàn, chẳng còn chút dáng vẻ thanh cao nào nữa.

"Nhát d.a.o này là báo thù cho những cô gái đã bị anh chà đạp."

Tôi rút d.a.o ra, đ.â.m xuyên qua lòng bàn tay hắn.

"Nhát d.a.o này là báo thù cho Hà Thanh Thanh, anh đã làm bẩn chiếc nhẫn của cô ấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi lại rút d.a.o, rạch nát khuôn mặt hắn.

"Đạo mạo nực cười, ch.ó đội lốt người, tôi trả lại bộ dạng thật sự cho anh!"

Đầu óc tôi đã rối loạn. Tiếng gào thét của Tạ Thành Chu và màu m.á.u đỏ rực khiến tôi hưng phấn đến cực độ.

"Chi Nguyện! Chi Nguyện tỉnh lại đi!"

Có người giật lấy con d.a.o của tôi, lay mạnh bả vai tôi.

"Mạnh... Nguyễn..." Tôi ngơ ngác nhìn Mạnh Nguyễn trước mặt, chậm rãi đưa chiếc USB đang siết c.h.ặ.t trong tay cho cô ấy.

"Cẩn thận!"

Bỗng có người nhào tới đẩy tôi và Mạnh Nguyễn ngã xuống để che chắn. Quay đầu lại, Tạ Thành Chu đã nhặt lại d.a.o từ lúc nào.

Tề Vân ngã gục sang một bên, m.á.u ở bụng tuôn ra xối xả. Vệ sĩ và cảnh sát từ phía sau ập tới, đè c.h.ặ.t Tạ Thành Chu xuống đất.

"Tề Vân..." Tôi trào nước mắt, muốn vươn tay bịt vết thương cho cô ấy.

Nhưng cô ấy đẩy tay tôi ra, đôi mắt hồ ly cong cong vẫn mang ý cười:

"Tôi đã bảo đừng chạm vào tôi rồi mà, m.á.u của tôi còn bẩn hơn..."

"Khóc cái gì, dù sao sớm muộn gì tôi cũng phải c.h.ế.t, giúp bắt được tên cặn bã này là tôi vui rồi."

"Nếu tôi c.h.ế.t thật, tội danh của hắn lại càng nặng thêm. Thế này gọi là c.h.ế.t đáng đời..."

Khi Tạ Thành Chu bị đưa ra xét nghiệm và xét xử, rất nhiều nữ sinh đã dũng cảm đứng ra làm chứng chống lại hắn.

Vị giáo sư ưu tú của đại học A với những tội danh: mưu sát người thân để chiếm đoạt tiền bảo hiểm, quấy rối và hành hung nữ sinh, đời sống cá nhân thác loạn, c.ờ b.ạ.c nợ nần. Hắn phải nhận một bản án cực kỳ nghiêm khắc. Dù không phải nhận án t.ử hình ngay lập tức, nhưng những căn bệnh trong người cũng chẳng thể để hắn sống sót mà bước ra khỏi đó.

Mạnh Nguyễn còn đặc biệt "sắp xếp" để người trong tù "chăm sóc" hắn t.ử tế. Nghe đâu không lâu sau, Tạ Thành Chu đã hóa điên ở trong đó. Nhưng dù có điên, hắn cũng đừng hòng được tại ngoại.

Sau đó, chúng tôi đã tiêu hủy chiếc USB. Tình yêu của phụ nữ lẽ ra không bao giờ nên trở thành điểm yếu để bị đe dọa.

Tôi và Mạnh Nguyễn đi thăm Tề Vân. Ngay cả khi nằm trên giường bệnh, cô ấy vẫn kiêu sa và lộng lẫy như một đóa hồng nhung. Vậy mà khi chúng tôi nhẹ nhàng ôm lấy cô, cô ấy đã khóc nức nở như một đứa trẻ. Thứ dơ bẩn chưa bao giờ là cô ấy, mà chính là lòng người.

Mạnh Nguyễn đưa tôi đến mộ của Hà Thanh Thanh. Cô ấy đặt bản án của Tạ Thành Chu trước mộ bạn. Tôi cũng tiến lên, nhẹ nhàng đặt lại chiếc nhẫn vương miện lên đó.

Đây là giấc mơ công chúa do chính tay cô ấy thiết kế, và công chúa thì mãi mãi cao quý.

Cô gái trên bia mộ mỉm cười rạng rỡ, một chú bướm trắng khẽ khàng đậu lên vạt áo của Mạnh Nguyễn. Gió nhẹ thổi qua, nơi khóe mắt cô ấy vẫn còn vương lệ.

Con gái chúng mình, thật là những điều tốt đẹp nhất trên đời.