Giọng bình tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn.
“Tất nhiên.”
“Chuyện này cần chứng cứ y học xác thực.”
“Ví dụ như đối chiếu chính xác mẫu sinh học của ba đứa trẻ.”
“Với ADN của Cố Đình Thâm và Lâm Vy Vy.”
“Nhưng hiện tại.”
“Cố Đình Thâm chắc chắn sẽ không phối hợp.”
“Lâm Vy Vy lại càng không.”
Tôi đưa tay che miệng.
Dạ dày cuộn lên từng cơn.
Nếu chuyện này là thật…
Vậy năm năm qua.
Ba đứa trẻ tôi dốc lòng nuôi dưỡng.
Rốt cuộc là gì?
Còn tôi…
Rốt cuộc là gì?
Là công cụ để Lâm Vy Vy leo lên vị trí ấy?
Là sản phẩm từ chấp niệm nối dõi tông đường của Cố Đình Thâm?
Hay là…
Những “món hàng” lạnh lẽo, tàn khốc.
Trên một chuỗi giao dịch phi pháp?
Còn tôi thì sao?
Là tấm bình phong bị che mắt.
Dùng để che đậy những giao dịch bẩn thỉu?
Hay chỉ là một bảo mẫu toàn thời gian miễn phí?
“Ngoài ra.”
Thẩm Du Minh bổ sung.
“Chúng tôi còn tra được.”
“Lâm Vy Vy có vài tài khoản bí mật ở nước ngoài.”
“Gần đây dòng tiền biến động bất thường.”
“Tạm thời vẫn chưa thể xác định nguồn tiền.”
“Nhưng nếu đặt cạnh cuộc điều tra mà công ty của Cố Đình Thâm đang đối mặt…”
“Rất khó để không liên tưởng.”
“Ý anh là…”
“Lâm Vy Vy có thể đã dính líu đến vấn đề kinh tế của công ty Cố Đình Thâm?”
Tôi cảm thấy giọng mình như đang trôi đi.
“Không loại trừ khả năng đó.”
“Với tư cách là người thân cận bên cạnh Cố Đình Thâm.”
“Cô ta có cơ hội tiếp xúc với thông tin cốt lõi.”
“Thậm chí có thể…”
“Ngay từ đầu.”
“Việc cô ta tiếp cận Cố Đình Thâm đã có mục đích.”
“Cái gọi là tình cảm.”
“Và con cái.”
“Chỉ là thủ đoạn.”
Tô Tình phân tích.
“Nếu bây giờ Cố Đình Thâm đang tự lo còn không xong.”
“Mà lại phát hiện Lâm Vy Vy có vấn đề…”
Tô Tình không nói hết câu.
Nhưng chúng tôi đều hiểu.
Chó cùng rứt giậu.
Thỏ chết cáo buồn.
Khi bí mật chung không còn đủ chắc chắn.
“Đồng minh” ngày trước…
Có thể lập tức trở mặt.
Rồi cắn xé lẫn nhau.
“Luật sư Thẩm.”
“Cô Tô.”
“Hai người nói với tôi những chuyện này.”
“Là muốn tôi làm gì?”
Tôi ép bản thân bình tĩnh lại.
Nhìn thẳng vào hai người.
Thẩm Du Minh và Tô Tình nhìn nhau một cái.
“Chúng tôi cần thêm chứng cứ.”
“Để xác nhận vấn đề của Lâm Vy Vy.”
“Cũng như mối liên hệ bất hợp pháp giữa cô ta và Cố Đình Thâm.”
“Điều này không chỉ có thể phá vỡ ‘liên minh’ giữa hai người họ.”
“Giúp cô chiếm thế chủ động trong vụ ly hôn.”
“Mà thậm chí…”
“Còn có thể đánh sập Cố Đình Thâm.”
Thẩm Du Minh trầm giọng nói.
“Nhưng Lâm Vy Vy rất cẩn thận.”
“Chiếc hộp kia.”
“Cô ta giữ rất kỹ.”
“Người của chúng tôi tạm thời chưa thể tiếp cận.”
“Hơn nữa.”
“Cho dù có lấy được chiếc hộp.”
“Những thứ bên trong có thể trở thành chứng cứ hợp lệ hay không.”
“Vẫn còn là một vấn đề.”
Tô Tình tiếp lời.
Ánh mắt dừng trên người tôi.
“Cô Diệp.”
“Cô là người duy nhất từng sống lâu dài trong nhà họ Cố.”
“Đồng thời cũng là người từng quan sát Lâm Vy Vy ở khoảng cách gần.”
“Chúng tôi cần cô nhớ lại thật kỹ.”
“Bất kỳ chi tiết nào liên quan đến chiếc hộp đó.”
“Hoặc những hành vi bất thường của cô ta.”
“Ví dụ như.”
“Bình thường cô ta cất chiếc hộp ở đâu?”
“Có ngày đặc biệt hay sự kiện đặc biệt nào xảy ra.”
“Khiến cô ta đặc biệt để ý đến chiếc hộp ấy không?”
Tôi nhắm mắt lại.
Cố gắng tìm kiếm trong vô số ký ức hỗn loạn.
Chiếc hộp sắt cũ màu xám bạc.
Có khóa mật mã ấy…
Lâm Vy Vy thường đặt nó trong ngăn bí mật ở tầng trên cùng của tủ quần áo trong phòng ngủ.
Rồi dùng những bộ quần áo ít mặc che lại.
Cứ cách một thời gian.
Cô ta lại lấy nó ra vào lúc đêm khuya vắng người.
Một mình ngồi trước bàn trang điểm.
Nhìn những thứ bên trong rất lâu.
Vẻ mặt phức tạp.
Có khi…
Thậm chí còn mang theo sự tập trung gần như cuồng nhiệt.
Ngày đặc biệt…
“Tôi nhớ ra rồi.”
“Hình như cứ khoảng cuối tháng Mười hằng năm.”

