Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Tôi nghe lời ngồi xuống.

“Hôm nay làm chị sợ rồi phải không?”

“Không đâu, thưa anh.”

“Cô ấy… Văn Lam, tính cách cô ấy vốn là như vậy.”

Anh cố gắng giải thích.

“Theo đuổi sự hoàn hảo, lại hơi… sạch sẽ quá mức.”

Tôi không nói gì.

“Thật ra cô ấy không phải người xấu.”

Khi nói câu này, dường như chính anh cũng không tin lắm.

Anh cười khổ.

“Khi tôi quen cô ấy, tôi chẳng có gì trong tay.”

“Vừa từ quê lên thành phố lập nghiệp.”

“Là bố cô ấy nhìn trúng tôi, cho rằng tôi là một người có tiềm năng.”

“Sau đó chúng tôi mới đến với nhau.”

“Cô ấy dẫn tôi bước vào một thế giới hoàn toàn mới.”

“Dạy tôi mặc vest, thưởng thức rượu vang và chơi golf.”

“Tôi cứ tưởng đó chính là cuộc sống mình mong muốn.”

“Tôi liều mạng kiếm tiền, muốn dành cho cô ấy và Tiểu Tiệp những thứ tốt nhất.”

“Tôi cho rằng chỉ cần vứt bỏ tất cả quá khứ mà mình xem là nghèo nàn, kém cỏi và quê mùa.”

“Chúng tôi sẽ có thể sống một cuộc sống hoàn hảo giống như trên tivi.”

Anh cầm khung ảnh lên.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt gương mặt người phụ nữ trong ảnh.

“Nhưng tôi đã quên mất.”

“Mùi hương của mẹ tôi vốn là mùi đất.”

“Cả đời bà chưa từng mặc một bộ quần áo tử tế.”

“Cũng chưa từng dùng mỹ phẩm dưỡng da.”

“Đôi tay bà lúc nào cũng thô ráp.”

“Đầy bùn đất và những vết nứt.”

Anh khựng lại.

Giọng nghẹn ngào.

“Năm tôi thi đại học, trong làng xảy ra lũ lụt.”

“Để cứu số hoa màu ngoài đồng, bà đã ngâm mình trong nước bùn suốt ba ngày ba đêm.”

“Sau đó bà đổ bệnh.”

“Ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển, bà là người vui nhất.”

“Bà lục dưới đáy tủ, lấy số bột mì trắng và chút thịt vụn đã dành dụm từ lâu.”

“Sau đó ra đồng đào những cây rau tề thái to và non nhất.”

“Bà nói với tôi, con trai, con là sinh viên đại học đầu tiên của nhà mình, phải ăn một bữa thật ngon.”

“Hôm đó, bà gói ba trăm chiếc sủi cảo.”

“Bà nói con số ấy tượng trưng cho sự lâu dài.”

“Bà chỉ ngồi nhìn tôi ăn, bản thân không nỡ ăn một chiếc nào.”

“Bà nói chỉ cần ngửi thấy mùi thơm là đã no rồi.”

Tôi im lặng lắng nghe.

Nước mắt đã làm nhòe tầm nhìn.

“Đêm trước khi tôi lên đường nhập học.”

“Bà lại gói sủi cảo rau tề thái cho tôi.”

“Bà gói từng chiếc sủi cảo đã nấu chín vào trong vải, nhét đầy vali của tôi.”

“Bà nói, con trai, đến trường mà nhớ nhà thì lấy ra ăn một chiếc.”

“Nhưng tôi lại chê.”

Giọng anh Cố tràn đầy hối hận.

“Tôi cảm thấy nó quê mùa.”

“Cảm thấy mất mặt.”

“Tôi sợ bạn học cười nhạo.”

“Vừa lên tàu, tôi đã ném gói sủi cảo ấy xuống sân ga.”

Nói đến đây, anh không thể tiếp tục được nữa.

Một người đàn ông trưởng thành, trong căn phòng làm việc giữa đêm khuya, lại khóc như một đứa trẻ.

Tôi đưa cho anh một tờ khăn giấy.

Anh không nhận.

“Tôi không ngờ.”

“Đó là bữa sủi cảo cuối cùng bà gói cho tôi.”

“Cũng là lần cuối cùng tôi gặp bà.”

“Mùa đông đầu tiên tôi học đại học, bà đã qua đời.”

“Bệnh phổi. Cơ thể bà không chịu nổi nữa.”

“Từ đó về sau, tôi không bao giờ ăn sủi cảo rau tề thái.”

“Không phải không muốn ăn.”

“Mà là không dám ăn.”

“Tôi sợ mình sẽ nhớ lại.”

“Sợ nhớ đến ánh mắt thất vọng của bà khi tôi ném gói sủi cảo đi.”

“Mười năm rồi, chị Trương.”

“Tròn mười năm.”

“Hôm qua, khi ăn sủi cảo chị gói.”

“Chính là hương vị ấy.”

“Giống hệt.”

“Lúc ấy tôi mới nhận ra, không phải mình đã quên.”

“Mà là suốt thời gian qua tôi luôn tự lừa dối bản thân.”

Anh ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.

“Chị Trương.”

“Cảm ơn chị.”

“Cũng xin lỗi chị.”

“Vì đã kể cho chị nghe những chuyện này.”

Tôi lắc đầu.

“Anh đừng nói như vậy.”

“Được nghe anh chia sẻ những chuyện này cũng là phúc của tôi.”

Tôi nhìn người đàn ông bên ngoài luôn vô cùng thành đạt, nhưng lúc này lại yếu đuối đến đáng thương.

Cuối cùng tôi cũng hiểu.

Bát sủi cảo ấy có ý nghĩa thế nào đối với anh.

07

Trưa hôm sau, Văn Lam đã trở về.

Không phải anh Cố đi đón.

Mà cô ấy tự lái xe về.

Cô ấy giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trên mặt trang điểm tinh xảo.

Trong tay cầm một chiếc túi mới mua.

Nhìn thấy tôi, cô ấy vẫn ra lệnh như thường ngày.

“Chị Trương, thay ga giường trong phòng tôi.”

“Dùng bộ cotton Ai Cập mới được giao đến hôm qua.”

“Vâng.”

Tôi đáp một tiếng.

Cô ấy lại nói thêm:

“Bữa trưa của Tiểu Tiệp vẫn làm theo thực đơn của chuyên gia dinh dưỡng.”

“Hôm qua nó chưa ăn đủ phần, hôm nay phải bù lại.”

“Còn nữa, sau mỗi bữa ăn phải lập tức dọn rác trong bếp.”

“Tôi không muốn nhìn thấy những thứ không nên xuất hiện trong căn nhà này.”

Cô ấy nói đầy ẩn ý.

Tôi hiểu.

“Những thứ không nên xuất hiện” trong lời cô ấy chính là sủi cảo rau tề thái.

Từ ngày hôm ấy.

Văn Lam bắt đầu “kiểm tra” tôi.

Cô ấy không còn chỉ dặn dò công việc trước khi ra ngoài.

Mà có thể bất ngờ đi từ trên lầu xuống.

Đeo găng tay trắng, kiểm tra khung cửa, khung tranh, thậm chí cả bên trên chụp đèn.

Cô ấy có thể đột nhiên đẩy cửa bếp ra.

Kiểm tra xem rau tôi thái đã đủ mỏng chưa.

Canh tôi hầm đã đủ trong chưa.

Thậm chí cô ấy còn kiểm tra cả phòng riêng của tôi.

Xem đồ đạc có được sắp xếp gọn gàng hay không.

Có vật gì “không phù hợp với phong cách của căn nhà này” hay không.

Cô ấy không nhắc lại chuyện sủi cảo.

Cũng không nhắc đến anh Cố.

Chỉ dùng cách này để âm thầm gây áp lực cho tôi.

Nói cho tôi biết ai mới là nữ chủ nhân của căn nhà.

Ai mới là người có quyền đặt ra quy tắc.

Một buổi chiều, tôi đang kể chuyện cho Tiểu Tiệp nghe.

Kể về những ngày thơ ấu tôi xuống sông bắt cá.

Tiểu Tiệp nghe say mê.

Đôi mắt sáng lấp lánh.

“Cá có cắn người không, bà Trương?”

Bây giờ nó không gọi tôi là chị Trương nữa.

Mà gọi tôi là bà Trương.

Tôi cười nói:

“Có chứ, càng tôm hùm đất rất lợi hại.”

“Nếu bị kẹp một cái sẽ đau lắm.”

Nó cười khúc khích.

Đúng lúc đó, Văn Lam đi vào.

Cô ấy bưng một ly nước chanh.

“Tiểu Tiệp.”

“Đến giờ con luyện đàn rồi.”

Giọng cô ấy rất bình tĩnh.

Nụ cười trên mặt Tiểu Tiệp cứng lại.

Nó nhìn tôi, rồi lại nhìn mẹ.

“Mẹ, con muốn nghe kể thêm một lát.”

“Chuyện lúc nào cũng có thể nghe.”

“Bản nhạc giáo viên piano giao, hôm nay nhất định phải luyện xong.”

Giọng Văn Lam không cho phép phản đối.

Cô ấy đi đến trước mặt tôi.

“Chị Trương.”

“Sau này đừng kể cho Tiểu Tiệp nghe những chuyện ở nông thôn nữa.”

“Bắt cá, bắt chạch, những việc đó không vệ sinh.”

“Cũng không thanh lịch.”

“Sau này nó phải bước vào xã hội thượng lưu.”

“Những thứ này không có bất kỳ lợi ích nào cho nó.”

Lời cô ấy giống như một chậu nước lạnh.

Dội xuống người tôi từ đầu đến chân.

Tôi nhìn Tiểu Tiệp.

Nó cúi đầu, ánh mắt ảm đạm.

Lặng lẽ đi về phía phòng đàn.

Văn Lam nhìn tôi.

“Còn nữa.”

“Sau này đừng để Tiểu Tiệp gọi chị là bà.”

“Chị là người giúp việc trong nhà.”

“Nó có thể gọi chị Trương hoặc dì Trương.”

“Phải để nó hiểu được ranh giới.”

“Như vậy tốt cho cả chị lẫn nó.”

Nói xong, cô ấy bưng cốc nước chanh lên.

Thanh lịch nhấp một ngụm.

Giống như vừa rồi chỉ đang dặn dò một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.

Tôi đứng yên tại chỗ, không biết nên làm gì.

Cô ấy không còn kiểm tra công việc của tôi.

Mà đang quét sạch tôi.

Quét sạch con người tôi, quét sạch tất cả “mùi quê” mà tôi mang đến.

Cô ấy muốn cắt đứt chút tình cảm ấm áp vừa mới hình thành giữa tôi và Tiểu Tiệp.

Muốn căn nhà này trở về dáng vẻ sạch sẽ không tì vết, chính xác và lạnh lẽo như một căn nhà mẫu.

Còn tôi chính là “mầm bệnh” duy nhất cần bị loại bỏ.