Tặng Em Một Trái [...] – Chương 6

Cha mẹ bọn họ đều là người có máu mặt, tôi không muốn làm lớn chuyện nên vẫn luôn giấu kín, không nói với gia đình.

Mỗi ngày đến trường, với tôi mà nói, là một cực hình.

Hôm đó tuyết rơi, bọn họ lại chặn tôi trong một con hẻm nhỏ, miệng tuôn ra lời sỉ nhục, còn định giở trò dùng tay chân.

Chính lúc đó, Giang Nguyệt Lê xuất hiện.

Chị ấy dáng người gầy gò, đứng trước mấy tên đầu gấu thì chẳng có chút uy hiếp nào.

Lúc đầu chị ngăn cản, bọn chúng còn cười ầm lên, không thèm để tâm.

Nhưng chị không hề hoảng, thậm chí còn nở nụ cười:

“Ba mẹ các cậu có biết các cậu làm chuyện này không? Chị đây vừa chụp ảnh xong, gửi cho bạn trai rồi đấy. Anh ấy là cảnh sát nhé.”

Chị ấy rõ ràng là đang nói dối — tôi nhìn phát là biết ngay.

Nhưng mấy tên đó thì lại hoảng loạn thật sự, luống cuống lao đến giật điện thoại trong tay chị.

Không ngờ đúng lúc ấy, phía sau chị đột nhiên xuất hiện một nhóm người.

Mãi về sau tôi mới biết, hôm đó chị đến tham dự buổi họp mặt bạn học cũ.

Những người phía sau chị, đều là bạn cấp ba của chị ấy.

Bọn đầu gấu thấy tình hình không ổn, vội vàng tháo chạy như ong vỡ tổ.

Đám bạn chị ấy cũng cười cười tản ra.

Mãi đến lúc đó, chị mới nhận ra tôi.

“Ơ, em là Thẩm Triều đúng không?”

Tôi cúi gằm đầu xuống, trong lòng dâng lên một cảm giác xấu hổ không thể tả nổi.

Toàn thân tôi chỉ muốn biến mất, không muốn để chị ấy thấy mình thảm hại như vậy.

Nhưng chị không rời đi.

Chị ngồi xuống cạnh tôi, giọng dịu dàng nói:

“Lần sau gặp chuyện thế này, đừng cố chịu đựng một mình. Nhất định phải nói với bố mẹ hoặc thầy cô. Nếu không thì… chị gọi cho mẹ em nhé?”

“Không cần chị lo chuyện bao đồng đâu, dì ơi!”

Tôi đột ngột bật ra câu đó, giọng đầy tức giận.

Vừa dứt lời, cả tôi và chị ấy đều chết sững.

Chị chỉ mới là sinh viên đại học, bị gọi là “dì”, chắc chắn sẽ tức điên lên tại chỗ chứ gì?

Nhưng chị ấy không tức giận, chỉ cười nhạt như không có chuyện gì:

“Đang trong giai đoạn nổi loạn à? Không sao, chị chỉ muốn nói với em rằng — khi cần thiết nhất định phải biết tìm người giúp đỡ.

Nếu em bị bắt nạt, những người yêu thương em sẽ đau lòng.”

Cuối cùng, chị nhẹ nhàng nói thêm một câu:

“Chị cũng sẽ đau lòng.”

Tôi ngơ ngác nhìn chị ấy, chỉ thấy nụ cười dịu dàng kia, dưới nền tuyết trắng, trở nên ấm áp và rực rỡ lạ kỳ.

2

Lần đầu tiên trong đời trái tim tôi rung động — đến một cách bất ngờ như thế.

Tôi tưởng mình sẽ nhanh chóng quên đi.

Nhưng không ngờ hình bóng chị ấy lại ngày càng khắc sâu trong lòng tôi, rõ ràng đến từng chi tiết.

Tôi bắt đầu giảm cân, tập thể hình.

Bắt đầu học cách nói “không” với những kẻ bắt nạt.

Học cách tìm kiếm sự giúp đỡ, học cách bảo vệ chính mình.

Nhưng mỗi khi nghĩ đến việc chị đã có bạn trai — tôi lại rơi vào một cơn ghen tuông mãnh liệt đến mức không thể tự kiềm chế.

Tôi biết điều đó là méo mó, thậm chí là đáng sợ.

Thế nên… tôi học cách che giấu.

Từ những lần tình cờ gặp lại vì mối quan hệ giữa hai bên gia đình, đến sau này — tình cờ trở thành cô trò, tôi vẫn luôn đè nén tình cảm của mình.

Thậm chí cố tình làm những chuyện khiến chị ấy thấy phản cảm.

Trời biết tôi lúc đó vui đến mức nào trong lòng.

Nhưng tất cả lớp ngụy trang ấy — cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ vào cái đêm tôi say rượu hôm đó.

Giang Nguyệt Lê trượt chân, ngã đè lên người tôi, còn chẳng biết sống chết mà dựa sát vào tôi như thế.

Tôi cố gắng kiềm chế hơi thở hỗn loạn, hỏi:

“Gần thế này, chị không sợ tôi hôn chị à?”

Ai ngờ chị lại nghiêm túc bịa chuyện, nói gì mà chị là “dì” của tôi, tôi mà hôn chị thì trái luân thường đạo lý.

Tôi vừa tức vừa buồn cười, lật người, đè ngược chị xuống dưới.

“Thế này, chẳng phải càng kích thích sao?”

Tôi tưởng làm thế thì ít nhất cũng đủ dọa chị tỉnh rượu phần nào.

Ai ngờ chị lại đột nhiên ngẩng đầu, khẽ hôn nhẹ lên khóe môi tôi một cái.

“Thế này à?”

Hô hấp tôi hoàn toàn rối loạn.

Thậm chí còn ngốc nghếch run giọng hỏi một câu:

“Tại sao lại hôn tôi?”

Chắc chị say thật rồi, lim dim mắt, lẩm bẩm trong mơ hồ:

“Có lẽ… hơi thích em một chút.”

3

Lời của người say vốn không đáng tin.

Nhưng tôi tin.

Vì thế, tôi quyết định không giấu giếm bản thân nữa.

Con đường theo đuổi quả thật gập ghềnh…

Nhưng may mắn thay — kết cục cuối cùng lại viên mãn.

Nếu có thể quay lại ngày tuyết rơi hôm ấy,

tôi nhất định sẽ không giả vờ làm một đứa trẻ bướng bỉnh, nóng nảy nữa.

Tôi sẽ nói với Giang Nguyệt Lê rằng:

“Em sẽ nghe lời chị…

Vậy chị có thể… chờ em một chút được không?”

Chờ em một chút thôi, rất nhanh thôi — đến một ngày nào đó trong tương lai, em nhất định sẽ đuổi kịp chị.

(Hoàn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Báo thù · Trending right now

Trở Về Trước Khi Nhận Lại Thân Phận

Khi còn nhỏ, tôi bị bọn buôn người bắt cóc, ba mẹ đi đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi một cô con gái. Khi lớn lên, tôi được bố mẹ ruột nhận lại, cô con gái nuôi đó uống thuốc ngủ tự sát. Cô ấy để lại một xấp album dày, trong đó ghi […]
0.0 6 Chương
Hiện đại · Trending right now

May Mắn Khi Gặp Được Em

Nghe tin tôi sắp đi xem mắt, nhỏ bạn thân cứ nằng nặc đòi giới thiệu tôi cho anh hai nó. “Cậu chẳng phải chỉ thích trai đẹp thôi sao? Anh hai tớ vai rộng eo thon, đẹp trai ngời ngời. Hơn nữa, quen anh ấy thì cậu còn có thêm một cô em chồng […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Giấy Ly Hôn Và Tro Cốt

Ba năm sau khi kết hôn với Lệ Trầm Dực, Kiều Tú Ninh gặp tai nạn xe và được đưa đến bệnh viện thuộc tập đoàn Lệ thị, nhưng lại không có bác sĩ nào chịu chữa trị cho cô. Cô gọi điện cầu cứu Lệ Trầm Dực. Nhưng người đàn ông vốn luôn đáp […]
0.0 22 Chương
Hiện đại · Trending right now

Bảy Năm Chung Chồng

Đi công tác gấp, tôi lỡ mang nhầm laptop của chồng. Vào khách sạn, tôi vừa định nhờ lễ tân giúp kết nối wifi. Màn hình hiện “đã kết nối tự động”, nhưng tín hiệu chỉ có hai vạch. Đang thắc mắc thì lễ tân mỉm cười nói: “Thì ra chị là khách quen, nhưng […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Quân Nhân Bất Khả Xâm Phạm

Tôi đã trọng sinh, vào đúng ngày trước khi đến đơn vị của vị hôn phu Triệu Kiến Quân. Kiếp trước, tôi háo hức mang theo toàn bộ gia sản đi theo chồng lính, lại bắt gặp anh ta và cô bạn thân Lâm Hiểu Nguyệt ngủ chung một giường. Lâm Hiểu Nguyệt bụng bầu […]
0.0 11 Chương
Hiện đại · Trending right now

Kế Hoạch Nuôi Con Hộ

Lần đầu tiên đến nhà bạn trai chơi, tôi vô tình gặp em gái mười chín tuổi của anh ấy đang ở cữ. Vì phép lịch sự, tôi chu đáo chuẩn bị một phong bao lì xì 2 triệu đồng làm quà gặp mặt cho đứa bé. Em gái anh nhận phong bao rồi mở […]
0.0 8 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...