“Làm gì có chuyện tiệc cưới mà lại đi đuổi khách chứ? Lâu lắm rồi huynh đệ mình mới có dịp tụ tập tử tế, hôm nay khó khăn lắm mới uống được vài ly, đệ lại sốt sắng đòi về động phòng thế này. Vậy thì ta phải xem cho bằng được cô dâu đẹp đến nhường nào!”
“Đúng đấy! Tứ ca chơi không đẹp gì cả!”
Mấy kẻ đi cùng cũng hùa theo, có vẻ định náo động phòng đây mà. Tim ta lập tức thót lên tận họng.
Mệt mỏi suốt cả ngày, ta lấy đâu ra sức mà gượng cười ứng phó với bọn họ?
Có kẻ nhanh tay lẹ mắt lách cửa định chui vào, nhưng lập tức bị Triệu Triệt tóm chặt cổ tay.
Kẻ đó nhăn nhó oai oái: “Tứ ca thế là ý gì? Nhìn mặt tân nương một cái cũng không cho à?”
“Ta và Vương phi ít nhất cũng nán lại kinh thành thêm vài ngày, thiếu gì cơ hội gặp mặt, đệ gấp cái gì?” Triệu Triệt điềm nhiên đáp, nhưng động tác trên tay thì không nhượng bộ nửa phân.
Mấy gã đang nhao nhao đòi theo vào phía sau đành rụt cổ lại.
Tống Hoài Cẩn cười ha hả: “Thôi bỏ đi, Minh Viễn cưới vợ rồi đúng là khác hẳn. Vậy bọn ta đành dời ngày khác đến bái kiến tẩu tẩu vậy!”
Bên ngoài im ắng trở lại, ta lúc này mới dám thở hắt ra.
Triệu Triệt đứng ngoài cửa một lát rồi mới đẩy cửa bước vào. Chàng tiến lại gần, ngồi xuống cạnh ta, tự tay giúp ta tháo phượng quan xuống.
“Cô nương ngốc, đội cái này không nặng sao?” Chàng nói, “Sau này ở nhà không cần phải giữ kẽ nhiều quy củ thế đâu, đợi về Tây Nam rồi thì càng tự do, nàng muốn làm gì thì làm.”
Nghe xong câu ấy, ta lại càng thêm phần khao khát chốn Tây Nam kia. Hận không thể lập tức nhổ neo khởi hành ngay.
Ngày hôm sau, ta theo Triệu Triệt vào cung thỉnh an, nhân tiện bày tỏ nguyện vọng muốn mau chóng trở về Tây Nam. Hoàng thượng tuy không nỡ nhưng cũng gật đầu ân chuẩn, chỉ giữ riêng Triệu Triệt lại để dặn dò.
Triệu Triệt sợ ta đối diện với Hoàng hậu một mình sẽ không thoải mái, bèn bảo ta về Vương phủ trước.
Vừa đến cửa Vương phủ, quản gia đã ra báo có khách.
Ta bảo: “Vương gia có việc hệ trọng phải bàn bạc với bệ hạ, e là sẽ về muộn đấy. Ngươi ra nói rõ với khách một tiếng là được rồi.”
Nhưng vị quản gia lại tỏ vẻ ngập ngừng. Ta gặng hỏi mãi ông ta mới ấp úng:
“Bẩm Vương phi, người đến là Thế tử Ninh Viễn Hầu. Thuộc hạ không rõ ngài ấy đến tìm Vương gia hay tìm ngài, ngài xem có cần ra sảnh ngoài một chuyến không?”
Trong mắt họ, Tống Hoài Cẩn cũng được tính là nửa người nhà mẹ đẻ của ta, biết đâu hắn đến tìm ta thật.
“Được rồi, đi thôi!”
Phần 08
Ta thay bộ thường phục rồi đi ra sảnh ngoài. Tống Hoài Cẩn đang nhàn nhã ngồi thưởng trà.
Quản gia lên tiếng: “Thế tử, Vương phi đến rồi.”
Tống Hoài Cẩn buông chén trà, theo phản xạ đứng dậy hành lễ: “Ra mắt tẩu…”
Chữ “tẩu” còn kẹt lại nửa chừng, sắc mặt hắn liền lạnh toát: “Tạ Tranh? Cô làm cái quái gì ở đây?”
Lúc nói, hắn còn rướn cổ ngó nghiêng ra sau lưng ta.
Ta cạn lời: “Đây là nhà ta, ta không ở đây thì ở đâu?”
“Nhà cô? Cô có biết đây là chỗ nào không? Với lại, cô ăn mặc kiểu gì thế này?”
Vị quản gia đứng bên cạnh thấy thế, tuy không hiểu tại sao vị huynh trưởng kế của Vương phi lại đột nhiên ăn nói ngang ngược, nhưng nhớ lại lời dặn của Triệu Triệt: Bất kể là ai dám mạo phạm Vương phi, đều phải đặt việc bảo vệ Vương phi lên hàng đầu. Thế là ông ta liền tiến lên một bước chặn lại:
“Xin Thế tử tự trọng, Vương phi nhà ta sở hữu kim ấn nhất phẩm đích thân Bệ hạ ban tặng, dẫu có là cha mẹ ruột thì cũng phải hành lễ quân thần. Vừa rồi Thế tử e là đã vượt quá quy củ rồi đấy.”
“Vương phi?” Tống Hoài Cẩn kinh ngạc trố mắt nhìn ta, “Cô giấu diếm tất cả mọi người lén lút thành thân rồi sao?”
“Thế tử khéo đùa, sao ta lại lén lút thành thân được? Vương phủ rước dâu, tam thư lục lễ chắc chắn không thiếu món nào. Phụ thân, mẫu thân cũng chuẩn bị sính lễ, của hồi môn đàng hoàng cho ta. Ngay cả Hầu gia cũng ban tặng một đôi vòng ngọc để làm lễ thêm trang, sao có thể gọi là lén lút được?”
Hắn cúi gầm mặt, ánh mắt khóa chặt vào cổ tay ta, nhận ra đôi vòng tay phỉ thúy ấy — đúng là cống phẩm Bệ hạ ban cho Hầu phủ.
Sắc mặt hắn, từng tấc từng tấc một, trắng bệch ra.
“Có mỗi ta là không biết?” Giọng hắn chát chúa.
Ta bỗng nhớ ra chuyện nương từng hỏi có nên báo tin đính hôn cho Tống Hoài Cẩn hay không. Ta đáp: Thôi bỏ đi.
Thực ra chẳng phải cố tình giấu giếm, mà là thấy không cần thiết. Ai cũng biết tỏng hắn ghét ta, nếu ta cố tình đi báo hỷ, chẳng những không nhận được lời chúc phúc, mà còn rước thêm một tràng xỉa xói vào người.
Chỉ là ta không ngờ, chuyện mà đến cả hạ nhân trong Hầu phủ đều biết, hắn thế mà lại không hóng được nửa lời.
“Khụ… thực ra không phải cố ý giấu Thế tử đâu.” Ta lựa lời, “Có lẽ mọi người đều biết Thế tử xưa nay luôn chán ghét ta, nên mới không nhắc chuyện của ta trước mặt ngài, sợ làm ngài mất vui đấy.”
“Mong Thế tử đừng trách tội!”
Phần 09
Câu nói đó lọt vào tai Tống Hoài Cẩn, chẳng khác nào một cái tát trời giáng. Không tát vào mặt, mà tát thẳng vào tim.
Hắn đứng chết trân tại chỗ, trên mặt nở một nụ cười quái đản, như thể là cười khổ, lại như đang tự giễu cợt chính mình.

