Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12.
Thẩm Tự Bạch thấy sắc mặt tôi không ổn, vội vàng cáo từ.
“Chị dâu, em đi trước nhé, chị cứ bận việc.”
Sau khi cậu ta đi không lâu, trên màn hình máy tính bật lên tín hiệu của một plugin. Là thứ tôi tranh thủ cài vào điện thoại Thẩm Tự Thanh lúc sáng sớm, khi anh còn đang ngủ say.
Anh không đề phòng tôi, mật khẩu lại là ngày sinh của tôi, mọi thứ dễ như trở bàn tay.
Mở giao diện phần mềm, nhấn nghe lén. Âm thanh cuộc điện thoại giữa Thẩm Tự Thanh và Thẩm Tự Bạch vang lên.
“Anh, sao anh lâu vậy mới nghe máy.”
“Vợ anh chuẩn bị bữa sáng dinh dưỡng cho anh.”
“Giờ này đã trưa rồi!”
“Nói trọng điểm.” Giọng Thẩm Tự Thanh hoàn toàn khác thường ngày, lạnh lẽo và thiếu kiên nhẫn.
“Là về chị dâu.”
“Cậu lại đi tìm vợ tôi à? Lần này không có túm tay áo cô ấy làm nũng chứ?”
“…Không, không có túm tay áo.”
“Thế thì được rồi, không có việc gì thì anh cúp máy đây.”
“Anh! Có phải anh lại đi mách chị dâu, nói tôi bắt nạt anh không?”
“Ừm hử.” Thẩm Tự Thanh thản nhiên thừa nhận.
“Rõ ràng là chơi trốn tìm, tôi mới nhốt anh vào tủ mà.”
“Cậu chỉ cần nói có nhốt hay không.”
“Chị dâu mượn cớ xả giận cho anh, đã cướp của Thẩm thị không ít dự án lớn rồi. Cứ thế này, sớm muộn Thẩm thị cũng thành vật trong túi Lâm thị.”
“Nếu vợ anh thích, coi Thẩm thị là của hồi môn của anh cũng chẳng sao. Huống hồ, vợ anh cũng chẳng coi trọng Thẩm thị.”
“Theo anh biết, cô ấy còn lén cho cậu ăn không ít dự án. Còn mấy dự án lớn kia, vốn dĩ cậu cũng không nuốt nổi.”
“Được được, tôi biết anh với chị dâu mới là một phe, tôi chỉ là người ngoài.”
“Biết là tốt.”
“À đúng rồi anh, vậy anh định bao giờ thì nói thật với chị dâu?”
“…” Thẩm Tự Thanh im lặng.
“Bao giờ tôi mới có thể trả công ty lại cho anh? Cái ca làm này tôi thật sự không muốn đi thêm ngày nào nữa. Rõ ràng lúc đầu nói hai năm, giờ đã ba năm rồi.”
“Đợi thêm chút nữa đi, sắp rồi.”
Cuộc gọi kết thúc.
[Em trai: Kéo vạt áo chắc không tính là tay áo đâu nhỉ.]
[Nam phụ: Công ty nguy rồi bla bla bla… Nam chính: Mày có làm nũng với vợ tao không?]
[Em trai nghĩ thầm: Đúng là thừa hơi gọi cuộc điện thoại này.]
[Nam chính đừng yêu quá, câu cửa miệng cố định “vợ anh”.]
Tôi nghĩ mình đã ghép xong toàn bộ mạch truyện rồi.
Nếu anh ấy thích tôi… Vậy cái tật cứng miệng nhỏ xíu này, cũng chẳng phải không thể chấp nhận.
Nhà ai mà chẳng có một tiểu kiều phu hơi kiêu ngạo chút chứ, đúng không.
13.
Bạn thân tôi, Cầm Vãn, vốn hẹn tôi ăn tối, nói là muốn giới thiệu một người rất quan trọng cho tôi quen biết.
Không hiểu sao trước giờ tan làm lại đột ngột đổi địa điểm sang hộp đêm.
Khi tôi tới nơi, cô ấy đã uống say mềm.
“Lâm Yểu, sao cậu tới muộn thế.” Cô ấy kéo tay tôi, mắt ngấn nước.
Tim tôi mềm nhũn ra, tôi ghét nhất là nhìn con gái khóc.
“Cậu sao vậy, ai bắt nạt cậu? Tớ đi đòi lại công bằng cho cậu.”
Cầm Vãn nghe xong lập tức nín khóc cười tươi, còn thổi ra một bong bóng mũi.
Cô ấy lảo đảo chỉ vào tôi: “Vẫn là chị em tốt nhất, đàn ông chẳng có ai ra gì. Con gái thơm thế này, tớ không bao giờ thích mấy thằng đàn ông thối nữa.”
Thật ra tôi cũng nghe nói, dạo gần đây cô ấy yêu một chàng trai nghèo, còn từ chối liên hôn gia đình. Nhưng nhà cô ấy thương con, không cãi lại được, nên cũng ngầm đồng ý.
Theo tiếng gõ cửa, một hàng người mẫu nam bước vào, tôi đếm thử, tròn một tá.
Tôi tốt bụng nhắc cô ấy: “Vừa rồi cậu còn nói đàn ông đều thối mà.”
Cầm Vãn bĩu môi: “Thì… thì cái đó là nói mấy ông già lớn tuổi thôi. Không bao gồm mấy em trai.”
“Được rồi, tối nay cậu là lớn nhất, cậu nói gì cũng đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Nữ phụ nói đúng đó, cún con sữa gì gì đó là thơm nhất.]
[Bé nữ phụ đừng khóc nữa, mau nhìn số 7 đi. Chồng tương lai thấy cậu khóc mà tim sắp vỡ rồi kìa.]
Chồng tương lai của bạn thân tôi… ở trong đám người mẫu nam này sao?
Không được, tôi phải bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước.
Ánh mắt của số 7 đang vượt qua tôi, nhìn chằm chằm về phía Cầm Vãn sau lưng, dịu dàng mà chăm chú. Anh ta phát hiện ánh nhìn của tôi, quay sang nhìn tôi, khẽ gật đầu chào.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Hừ, lại là người quen.
Anh ta chính là đối tượng liên hôn mà Cầm Vãn chưa từng gặp… thiếu gia út nhà họ Vu, Vu Thần.
Trong giới tôi cũng đã gặp mấy lần, tiếng tăm không tệ. Vì yêu mà giả làm người mẫu nam sao.
Tôi quay đầu nhìn Cầm Vãn. Phát hiện cô ấy lại đang vật lộn với nút chai rượu vang.
Đấu một hồi, kết cục là nút gỗ gãy, kẹt luôn trong miệng chai.
Cô ấy tức giận ném chai rượu sang một bên.
“Yểu Yểu, cậu nói xem, đàn ông có phải ai cũng miệng đầy lời dối trá không?”
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Thẩm Tự Thanh, đang định gật đầu tán thành.
Lại bị Cầm Vãn cướp lời:
“Biết rồi, biết rồi, ông xã nhà cậu thì khác. Xuất trần không nhiễm bùn, chuẩn chỉnh mỹ cường t.h.ả.m, vừa là ánh trăng sáng vừa là nốt chu sa của cậu. Tớ đúng là điên rồi, mới đi tìm đồng cảm ở một con nghiện chồng như cậu.”
Cô ấy nói xong, làm tôi cứng họng. Hóa ra bình thường tôi trong mắt người khác là hình tượng thế này.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rót rượu, uống hết ly này đến ly khác.
14.
Uống thêm mấy ly nữa, Cầm Vãn bắt đầu kể cho tôi nghe đầu đuôi câu chuyện. Cũng chẳng có gì mới mẻ… chẳng qua là một gã đàn ông có hai cái chân phản bội cô ấy.
Cầm Vãn chưa từng nói rõ gia cảnh của mình với hắn. Kết quả là gã đàn ông hai chân kia, tưởng mình trèo được lên cành cao hơn, quen được một thiên kim tiểu thư giàu có hơn, liền quay đầu đá phăng bạn thân tôi.
Một câu chuyện cặn bã không hề có chút sáng tạo.
Tôi liếc nhìn vị thiếu gia nhà họ Vu đang bị Cầm Vãn ôm làm gối ôm người.
Mỉm cười hỏi: “Vậy tiếp theo, cậu có định gặp đối tượng liên hôn của mình không?”
Cầm Vãn lắc đầu dứt khoát.
“Có gì hay đâu. Dù cậu liên hôn trúng anh nhà họ Thẩm, nhưng tớ không tin vận may của mình tốt được như thế. Tớ vẫn muốn tự chọn.”
Vu Thần nghe xong, cả người cứng đờ. Quả nho đang bóc vỏ trong tay cũng lăn xuống đất.
Cầm Vãn phủi váy, thờ ơ đứng dậy khỏi người anh ta. Lảo đảo tiến lại cụng ly với tôi.
“Chúc cho chúng ta… mãi mãi nhiệt liệt, mãi mãi dám yêu dám hận.”
Tôi cũng cười, nâng ly.
“Chúc cho chúng ta.”
Nói xong, cả hai cùng uống cạn.
Nam người mẫu gần tôi nhất lập tức rất có mắt đứng dậy rót rượu cho tôi. Ban nãy tôi đã dặn tất cả đám nam người mẫu giữ khoảng cách với mình. Còn bị Cầm Vãn cười nhạo là “giữ mình như ngọc vì Thẩm tiên sinh”.
Nhưng người trước mặt này, rõ ràng đứng quá gần. Trong lúc rót rượu, hắn luôn như vô tình lại hữu ý chạm vào tôi.
Gần đến mức tôi còn ngửi thấy mùi hương cam quýt quen thuộc trên người hắn.
Tôi ngạc nhiên liếc hắn một cái. Vừa chạm mắt tôi, hắn liền nhanh ch.óng tránh đi, cúi đầu xuống.
“Cậu vẫn còn ở đây à.”
Hắn gật đầu, khẽ “ừ” một tiếng.
“Tôi nhớ số tiền tôi đưa đủ để cậu trả nợ trong nhà rồi mà. Vậy nên… bây giờ cậu ở lại đây là tự nguyện?”
“Ừ. Vì còn muốn gặp chị.”
Tôi khẽ cười nhạt.
“Nói hay thật đấy. Cậu nói câu này với mấy chị rồi?”
Hắn đột ngột nắm lấy tay tôi, kéo về phía mình, cho đến khi chạm vào cơ bụng trần trụi.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, đầu óc tôi vì men rượu mà không theo kịp.
Tôi muốn rụt tay lại, nhưng bị hắn giữ c.h.ặ.t. Giằng co một hồi, tôi không cẩn thận ngã vào lòng hắn.
“Chị nghe đi, tim em đập nhanh lắm.”
“Em sẽ không bao giờ nói dối chị.”
[Đang đang đang đang… nam phụ ch.ó sữa điên cuồng nhập tâm diễn rồi đây!]
[Tu La tràng mạnh nhất toàn truyện sắp xuất hiện!]
[Nữ chính, nam phụ VS nam chính, nữ phụ, rốt cuộc ai vỡ trận? Đặt cược đi nào!]
[Sau Tu La tràng này sẽ chính thức bước vào giai đoạn chiến tranh lạnh của nam nữ chính.]

