Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15.
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa xong lượng thông tin từ đạn mạc,
Cửa phòng bao đã bị đẩy ra. Cảnh tượng mà Thẩm Tự Thanh nhìn thấy hẳn là thế này…. Tôi nằm trong lòng một nam người mẫu, tay còn đang đặt trên cơ bụng hắn, sắc mặt hơi say, ánh mắt mơ màng.
Nhưng.
Bây giờ anh đang diễn vai một người mù. Không những không được tức giận, Mà còn phải giả vờ như không nhìn thấy gì.
Tôi thừa nhận, khoảnh khắc Thẩm Tự Thanh mở cửa, tôi có hoảng hốt.
Nhưng rất nhanh tôi đã bình tĩnh lại.
Tôi chậm rãi ngồi thẳng người, giữ im lặng. Giả vờ như mình không có mặt ở hiện trường.
Dù sao Thẩm Tự Thanh cũng không thể nói mình nhìn thấy tôi được.
Cả căn phòng lập tức yên lặng như tờ. Chúng tôi giống như đang chơi trò “câm điếc”, ai mở miệng trước người đó thua toàn bộ.
Ánh mắt Cầm Vãn liên tục đảo qua đảo lại giữa tôi và Thẩm Tự Thanh.
Tôi giơ ngón tay đặt trước môi, ra hiệu im lặng. Cầm Vãn lập tức hiểu ý, gật đầu nháy mắt với tôi.
Sau đó tôi nghe cô ấy nói: “Thẩm tiên sinh, Yểu Yểu không ở đây, anh sang chỗ khác tìm cô ấy đi.”
Thẩm Tự Thanh không nhịn được cong khóe môi, bước thẳng về phía tôi.
Mắt tôi tối sầm.
Xem ra cảnh Tu La tràng này, không tránh được rồi.
[Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo.]
[Nam chính: Cảm ơn trợ công thần thánh từ nữ phụ.]
[Khoé môi nam chính còn khó ép hơn cả AK. Mấy giây ngắn ngủi này chắc đã nhớ lại cả một đời bi thương mới nhịn được không cười.]
[Có gì khó đâu, chỉ cần nhớ lại tay vợ mình vừa sờ bụng người khác là được.]
Nhìn Thẩm Tự Thanh càng lúc càng đến gần.
Tôi không ngừng tự cổ vũ bản thân.
Tôi không phải sợ anh giận! Tôi chỉ thấy sau khi anh giận còn phải dỗ, quá không lời.
Huống hồ tôi có làm gì đâu, anh cũng không thể oan uổng tôi.
Thẩm Tự Thanh dừng lại cách tôi ba bước. Trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng.
“Còn không qua đây?”
Dù giọng anh có nhẹ đến đâu, tôi vẫn nghe ra sự khó chịu.
“Về nhà thôi, anh không giận.”
Người thật sự không giận, sẽ không nhấn mạnh mình không giận.
Bây giờ mà về, chắc chắn chẳng có kết cục tốt.
Biết đâu còn cãi nhau to.
[Ô hố, nữ chính sắp nói ‘tôi còn việc, anh về trước đi’ rồi.]
[Đúng vậy haha, sau đó hai người tan rã trong không vui, bước vào chiến tranh lạnh.]
[Nói chứ nữ chính sắp mang nam phụ về nhà rồi, tuyến chị… ch.ó tôi mong đợi cuối cùng cũng tới!]
Tôi nuốt nước bọt, nuốt luôn câu nói đó vào bụng. Bắt đầu suy nghĩ nên mở miệng thế nào để tránh chiến tranh lạnh.
Hay là cứ nói thẳng “được” cho xong?
Đúng lúc căng thẳng này, người phía sau đột nhiên lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tôi không về.”
Tôi quay đầu nhìn hắn, đầy khó hiểu.
Hắn trốn ra sau tôi từ lúc nào, còn kéo cả vạt áo tôi?
16.
Hắn lặp lại: “Chị ơi, em không muốn về nhà họ Ninh. Chị đưa em về nhà chị được không? Em rất ngoan, ăn cũng ít, dễ nuôi lắm. Chị nói gì em cũng nghe, sẽ không gây phiền phức cho chị đâu.”
À, hóa ra đây chính là nam phụ.
Nghĩ kỹ lại, đúng là gu tôi thật. Cũng chẳng trách bị hiểu lầm.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
“Tiểu thúc, anh ấy là anh trai thất lạc từ nhỏ của cháu… Ninh Hiên Ý. Anh ấy không chịu về nhà họ Ninh, cứ nhất quyết ở đây làm nam người mẫu. Tiểu thúc giúp cháu khuyên anh ấy đi.”
Ninh Như Như kéo tay áo vest của Thẩm Tự Thanh, nói xong còn bĩu môi, trông như sắp khóc đến nơi.
Tôi biết Ninh Như Như, cô bé là cháu gái nhỏ của Thẩm Tự Thanh, nhỏ hơn tôi cả một vòng, vừa mới trưởng thành.
Xem ra cô ta chính là nữ phụ.
Nhưng nghĩ thế nào đi nữa, tôi và Thẩm Tự Thanh cũng không đáng vì hai đứa nhóc chưa ráo mùi sữa này mà chiến tranh lạnh.
Thấy tôi im lặng quá lâu, nụ cười trên mặt Thẩm Tự Thanh nhạt đi không ít.
Tôi lập tức gỡ tay Ninh Hiên Ý đang kéo áo mình, dắt hắn đi lên trước.
Mấy bước này đi mà tim treo lơ lửng.
Khóe mắt tôi liếc thấy Thẩm Tự Thanh đã thu lại toàn bộ biểu cảm, mí mắt khép hờ, dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể quay người bỏ đi.
“Đây, trả cho cô. Dẫn về đi.”
Tôi nhét tay Ninh Hiên Ý vào tay Ninh Như Như.
Hai đứa nhỏ đồng loạt ghét bỏ buông tay nhau.
“Chị ơi, em không về, em muốn theo chị.”
“Em nói là chị nói gì em cũng nghe, hóa ra là lừa chị à? Không tính nữa?”
Ninh Hiên Ý giằng co hồi lâu, mắt đỏ hoe, cuối cùng hạ quyết tâm.
“Được, em nghe chị. Nhưng lần gặp sau, em sẽ không để chị coi em là trẻ con nữa.”
Nói xong, hắn kéo Ninh Như Như rời khỏi phòng bao.
Ngoài hành lang, hai người vừa đi vừa cãi nhau.
“Đừng kéo tôi, tôi tự đi được. À đúng rồi anh, chị lúc nãy anh có cách liên lạc không?”
“Có cũng không cho em.”
“Anh keo kiệt ghê, em làm trợ công cho anh còn được mà.”
“Ninh Như Như đừng giả vờ nữa. Từ nhỏ đến lớn, thứ chúng ta thích đều giống nhau. Nên em mới cố ý để anh bị bắt cóc.”
[???]
[???]
Đạn mạc đầy dấu hỏi.
[Tu La tràng chuyển đi đâu rồi?]
[Không đúng mà? Sao nữ chính không dẫn nam phụ về nhà? Nói rồi mà, ch.ó điên leo giường đâu? Nữ phụ sao cũng đi luôn rồi?]
[Nghe nói tác giả bị gửi d.a.o lam nên đổi sang HE đó.]
[Thật không? Tuyệt quá! Vậy nam nữ chính sắp làm hòa rồi đại do đặc do à?]
[Tin tốt: nữ chính không hiểu lầm nam chính. Tin xấu: số lượng tình địch của nam chính tăng vọt.]

