Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Duyệt lập tức bước lên nắm lấy tay tôi, vừa khóc vừa giằng túi hành lý khỏi tay tôi.
“Chị Mỹ Phương, chị đừng như vậy. Nếu chị không muốn nhìn thấy tôi, tôi sẽ rời khỏi nhà này ngay, sẽ không bao giờ xuất hiện nữa. Chị đừng vì tôi mà ly hôn với Khánh Ngân, hai người đã bên nhau năm mươi năm rồi mà!”
Phải, năm mươi năm.
Một đời người có được mấy lần năm mươi năm chứ?
Thế nhưng, tôi đã dùng cả năm mươi năm mà vẫn không sưởi ấm nổi trái tim Thẩm Khánh Ngân.
Tôi gạt tay Ngô Duyệt ra, bình thản nói:
“Không liên quan đến cô, tôi chỉ là không muốn sống cùng Thẩm Khánh Ngân nữa.”
Năm mươi năm qua, chưa từng có lúc nào tôi không muốn than vãn sao?
Có chứ.
Vô số lần bị những công việc nhà nặng nề đè ép đến mức không thể đứng thẳng lưng, lại chẳng được Thẩm Khánh Ngân thấu hiểu, tôi đều đã từng nghĩ đến chuyện ly hôn.
Nhưng mỗi lần về nhà, khóc lóc kể với mẹ, bà chỉ nói với tôi:
“Đắng lắm thì mới phải nhả ra, ngăm ngăm cố nuốt cho qua một đời.”
“Đó chính là số phận của phụ nữ, con phải học cách nhẫn nhịn.”
“Ráng chịu đựng thêm chút nữa, rồi một đời người cũng sẽ trôi qua thôi.”
Khi còn đi học, chúng ta học về hy vọng, mơ tưởng về tương lai.
Nhưng khi trưởng thành và lấy chồng, điều tôi học được chỉ là nhẫn — và chịu đựng.
Chỉ có điều, dường như chỉ phụ nữ mới phải chịu đựng mà thôi.
Thẩm Khánh Ngân nằm trên ghế sofa đọc báo, vừa ăn trái cây, tôi thì bưng trà rót nước, quỳ xuống lau sạch sàn nơi ông ta vừa giẫm qua.
Tôi sinh con, nuôi con, chăm sóc cha mẹ ông ta.
Khi còn đi làm, ông ta thích đ.á.n.h bài, tan ca là đi đ.á.n.h bài.
Sau khi nghỉ hưu, ông ta thích câu cá, đ.á.n.h cờ, ngày nào cũng đi.
Suốt năm mươi năm này, ông ta có gì là phải chịu đựng đâu?
“Cho dù ly hôn, cũng phải là tôi nói trước! Bà có tư cách gì mà đòi ly hôn với tôi?!”
Tiếng gào của Thẩm Khánh Ngân kéo tôi về thực tại.
Ông ta bất ngờ xông đến, giật mạnh túi hành lý trong tay tôi, làm quần áo vương vãi đầy sàn.
Ngay cả mấy bộ đồ lót cũ kỹ cũng bị phơi bày trước mặt mọi người.
Giống như ông ta lột trần tôi, khiến tôi bị sỉ nhục giữa đám đông.
Ánh mắt kinh ngạc xen lẫn ghê tởm của Ngô Duyệt khi nhìn thấy đồ lót của tôi khiến tim tôi đau nhói như bị kim đâm.
“Được thôi, vậy ông nói đi.”
Tôi cúi xuống nhặt chiếc áo lót dưới đất lên.
Gương mặt Ngô Duyệt không giấu nổi vẻ khinh bỉ.
Trước mặt cô ta, tôi gom hết quần áo, ném thẳng vào thùng rác.
Tất cả những gì thuộc về ngôi nhà này, tôi sẽ không mang theo thứ gì.
Kể cả căn nhà này — tôi cũng không cần nữa.
Thẩm Khánh Ngân mặt đỏ bừng nhìn tôi, trong ánh mắt ông ta đã nhận ra sự kiên quyết trên gương mặt tôi.
Người phụ nữ đã làm trâu ngựa cho ông ta suốt nửa đời giờ lại dám phản kháng.
Nhưng ông ta vốn không phải kiểu người biết cúi đầu nhận lỗi.
“Được, con lái xe chở chúng ta đi!”
Ông ta chỉ tay về phía con trai, chỉnh lại quần áo, dáng vẻ như một vị tướng thắng trận, hiên ngang bước đi trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tôi im lặng bước theo sau.
Đến cổng cục dân chính, rất nhiều người nhìn về phía chúng tôi.
Mọi người vẫn thường nghe nói về những đôi vợ chồng già đầu bạc răng long, chứ hiếm ai thấy hai người gần bảy mươi tuổi đến đây để ly hôn.
Con trai cúi gằm đầu suốt cả quãng đường, cảm thấy mất mặt.
Khi đưa chúng tôi vào cửa, nó khẽ nói với tôi: “Mẹ, bây giờ vẫn còn thời gian để hối hận đấy.”
Không còn nữa.
Tôi năm nay đã sáu mươi tám tuổi.
Nếu còn chần chừ thêm vài năm, có lẽ tôi đã xuống mồ rồi.
Tôi lắc đầu, nó hất tay bỏ đi.
Còn tôi, lần đầu tiên trong đời ngẩng cao đầu mà bước.
Sống cho chính mình — không có gì đáng xấu hổ cả.
Nhân viên làm việc có chút kinh ngạc, hỏi chúng tôi lý do ly hôn.
Thẩm Khánh Ngân lập tức lên tiếng: “Cô hỏi bà ta ấy!”
Nhân viên lại quay sang tôi: “Bà ơi, là vì chuyện gì vậy…”
“Tôi hối hận rồi.”
Tôi bình thản nói.
Thẩm Khánh Ngân sững người: “Bà hối hận gì chứ?”
“Tôi hối hận vì đã lấy ông.”
Thẩm Khánh Ngân đập bàn một cái rồi quay người bỏ đi.
Thủ tục ly hôn thất bại.
05
Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
Video đám cưới của ông ta và Ngô Duyệt chính là bằng chứng ngoại tình.
Tôi lập tức nhờ nhân viên giúp mình tìm một luật sư, luật sư nói rằng sau một tháng sẽ có kết quả.
Tôi liền mang một phần số tiền tiết kiệm đi thuê một căn nhà nhỏ.
Nhà không lớn, nhưng đủ cho một mình tôi ở.
Không còn phải dậy sớm nấu bữa sáng cho cả nhà, không còn phải chăm con, chăm cháu, không còn nghe tiếng quát tháo của chồng.
Sau khi nghỉ ngơi được hai ngày, người bạn thân Tần Kiều của tôi đã nhiều năm không gặp bỗng gọi điện cho tôi.
Năm mười tám tuổi, cô ấy bị cha ép gả cho một lão độc thân trong làng.
Khi cô ấy từ chối, cha cô ấy liền treo cô lên xà nhà đánh, dân làng đi qua ai cũng thấy cảnh tượng bi t.h.ả.m ấy.
Đêm hôm sau, cô gái gầy gò ấy khoác ba lô, rời khỏi quê hương.
Bao nhiêu năm qua, cô ấy chưa từng liên lạc với tôi, tôi còn tưởng cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại.
“Giờ tôi bị ung thư tụy giai đoạn cuối rồi, sắp c.h.ế.t rồi. Trước khi c.h.ế.t, tôi muốn gặp cậu một lần nữa.”
Giọng cô ấy trong điện thoại yếu ớt đến đáng thương.
Sống mũi tôi cay xè, lập tức đồng ý: “Được.”
Cô ấy hỏi: “Cậu có muốn nói với chồng cậu một tiếng không?”
“Không cần đâu, tôi đã nhờ luật sư khởi kiện ly hôn rồi.”
Tôi không nói thêm gì trong điện thoại, chỉ lặng lẽ mua vé tàu đi tỉnh khác.

