Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
17.
Đám nam người mẫu lần lượt rời đi trong im lặng. Chẳng mấy chốc, trong phòng bao chỉ còn lại bốn người chúng tôi.
Cầm Vãn mang vẻ mặt “sẵn sàng hy sinh”, chen giữa tôi và Thẩm Tự Thanh, che chắn tôi phía sau.
“Thẩm tiên sinh, nam người mẫu là tôi gọi, anh đừng hiểu lầm Yểu Yểu. Cô ấy không sờ bụng nam người mẫu, cũng tuyệt đối không tựa vào lòng người ta ăn nho.”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Nghe xong, sắc mặt Thẩm Tự Thanh tái xanh. Vu Thần điên cuồng ra hiệu bằng mắt cho Cầm Vãn, mắt sắp co giật đến nơi.
Vẫn không ngăn được cô ấy nói hết.
“Thẩm tiên sinh, vị hôn thê của tôi say rồi, nói toàn lời nhảm. Mong anh đừng để ý.”
“Ai là vị hôn thê của anh?”
“Anh xem, cô ấy còn không nhận ra tôi. Tôi đưa cô ấy về trước đây.”
Vu Thần ôm Cầm Vãn định rời đi.
“Cầm Vãn là bạn thân của tôi. Tôi muốn cô ấy an toàn về đến nhà. Nếu xảy ra chuyện gì, tôi sẽ tính hết lên đầu nhà họ Vu, mong anh hiểu rõ.”
Dù đạn mạc nói anh ta là chồng tương lai của Cầm Vãn. Tôi vẫn hy vọng quyền lựa chọn nằm trong tay Cầm Vãn.
Nếu Cầm Vãn không thích, thì không nhất định phải là anh ta. Giống như đạn mạc nói Thẩm Tự Thanh sẽ u uất mà c.h.ế.t, tô khăng khăng là anh sống lâu trăm tuổi.
Vu Thần nghiêm túc cam đoan: “Cô yên tâm, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà.”
…
Chỉ còn lại hai chúng tôi.
“Nho ngon không?”
“Tôi không ăn.”
“Cơ bụng sờ có thích không?”
“Tôi không… là tôi ngã không cẩn thận mới chạm phải.”
Thẩm Tự Thanh hừ nhẹ một tiếng.
Ném cây gậy dò đi, đưa hai tay ra sờ soạng tiến lên.
Chưa đi được mấy bước đã ngã.
Không phải chứ, anh giả mù thì thôi, sao còn ngã trên mặt đất bằng phẳng thế này?
[Nho ngon không thì không biết, nhưng chắc chắn rất chua, vì dính giấm rồi.]
[Hâhhah ×365, nam chính thấy không còn ai lại diễn tiếp.]
[Tội nghiệp nam chính còn không biết, nữ chính đã biết anh ta không mù. Giờ diễn chẳng khác gì khỉ làm trò.]
[Nữ chính còn kịp đó, đá nam chính đổi sang nam phụ đi. Chó sữa điên cuồng không làm bộ làm tịch chờ được dỗ, người ta tự leo giường dỗ chị luôn.]
“Yểu Yểu, giúp anh với, anh không nhìn thấy.”
“…Em ở đây.” Cuối cùng tôi vẫn đưa tay ra.
Anh nắm lấy tay tôi, tự mình đứng dậy.
Đứng dậy xong, mới buông tay.
Trên đường về nhà, vẫn nắm tay suốt.
18.
Vài ngày sau đó, tôi chuyển ra khỏi phòng ngủ chính. Tôi muốn cho Thẩm Tự Thanh chút không gian và thời gian, Để anh tự suy nghĩ rõ ràng rồi chủ động thú nhận.
Nhưng một tuần trôi qua, ngoài việc mỗi ngày đều tìm đủ mọi cách quyến rũ tôi, anh không nói thêm điều gì khác.
Đúng lúc tôi phải ra nước ngoài công tác hai tuần.
Đi gấp, ngày mai đã xuất phát.
Nhớ ra còn chưa nói với Thẩm Tự Thanh.
Tôi hiếm khi chủ động tìm anh.
Cửa phòng ngủ chính khép hờ, tôi đẩy mở một khe.
Thẩm Tự Thanh khoác áo ngủ, tóc vừa gội xong vẫn còn nhỏ nước.
Tôi có chút bực, gội đầu xong không sấy, không sợ về già đau đầu à.
Anh đột nhiên lên tiếng, dường như đang gọi điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Là anh đây.”
“Anh cảm thấy vợ anh hình như không còn thích anh nữa.”
“Phát hiện từ đâu à? Từ đủ chuyện nhỏ nhặt. Anh cố ý cài sai cúc áo, cô ấy nhìn thấy mà không nhắc, cũng không giúp anh cài lại. Trước kia cô ấy quan tâm anh lắm, bây giờ lại khách sáo xa cách.”
“Hơn nữa, cô ấy hình như sắp rời bỏ anh. Anh phát hiện quản gia đang lén giúp cô ấy thu dọn hành lý.”
“Công tác? Không thể nào, cô ấy không hề nói với anh. Chắc không phải công tác. Em nói anh nên làm sao để giữ cô ấy lại?”
“Trên giường cố gắng hơn? Đổi chút hoa dạng? Nhưng bọn anh còn chưa…”
“…Đúng, là chưa. Chính là như em nghĩ. Không phải sách em đưa anh viết rằng, thứ dễ có được sẽ không được trân trọng sao. Hơn nữa anh cũng không có kinh nghiệm, sợ cô ấy chê anh.”
Đầu bên kia gào lên rất to: “Vậy anh treo chị dâu lâu như vậy? Anh không sợ chị dâu đi tìm người khác à?!”
Tôi nghe rõ… là Thẩm Tự Bạch.
“Vậy phải làm sao?”
Không biết Thẩm Tự Bạch nói gì, chỉ thấy Thẩm Tự Thanh gật đầu liên tục như học sinh ngoan.
“Còn chưa thú nhận anh không mở miệng được. Anh sợ sau khi vợ anh biết sự thật sẽ không cần anh nữa. Hay là… anh làm mù thật luôn cho rồi.”
“Quyết định rồi. So với mất cô ấy, mất đôi mắt anh còn chấp nhận được hơn. Ngày mai giúp anh hẹn bác sĩ Ngụy.”
Nghe đến đây, tôi không nhịn được, dùng sức đẩy cửa phòng ra.
Thẩm Tự Thanh nghe thấy động tĩnh, hoảng hốt cúp máy.
19.
“Yểu Yểu? Là em sao?” Thẩm Tự Thanh lập tức quay sang phía tôi, khoé mắt đuôi mày cong lên, vui mừng gọi tên tôi.
Nhưng còn chưa kịp để tôi đáp lời, khóe môi anh lại khẽ thu lại, như chợt nghĩ đến điều gì đó, cúi đầu cười khổ.
Tựa như pháo hoa rực rỡ đầy trời, chỉ trong khoảnh khắc đã lặng lẽ tắt ngấm.
“Yểu Yểu, em có chuyện muốn nói với anh sao?”
“Đúng vậy.”
“Ngày mai hãy nói, được không?” Thẩm Tự Thanh vẫn cúi đầu, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh: “Anh sợ nghe xong… sẽ không ngủ được.”
Giọng anh run run, mang theo sự dè dặt và cẩn trọng.
Tiểu kiêu phu vừa kiêu ngạo vừa tự tin của tôi đâu rồi? Hóa ra người không được tình yêu tưới tắm, thật sự sẽ héo tàn.
“Không được.”
Thẩm Tự Thanh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt tích đầy nước, khóe mắt đỏ ửng.
[Nam chính sao thế này, sao không để nước mắt rơi xuống, rồi vừa khóc vừa mỉm cười kiểu lê hoa đái vũ đi? Nữ chính thích nhất chiêu này đó.]
[Nam chính còn định nén nước mắt lại kìa.]
[Nam chính chắc tưởng nữ chính đến báo ly hôn, nên chẳng còn tâm trạng diễn nữa.]
[Chia tay nhất định phải nói vào ban đêm sao? Nam chính sắp vỡ thành mảnh ghép rồi kìa.]
“Được, em nói đi.”
“Em muốn dọn về ngủ lại phòng này, tối nay dọn luôn.”
“Vậy anh thu dọn đồ ngay.”
“Dọn cái gì? Anh lén em chơi đồ chơi nhỏ à?”
“Không, không có. Không phải cần nhường chỗ sao? Lỡ có người khác muốn chuyển vào…”
“Thẩm Tự Thanh.”
“Hửm?”
“Em yêu anh.”
Nếu nói ra trước là thua, vậy tôi nhận thua.
Nước mắt Thẩm Tự Thanh cuối cùng cũng không kìm được.
Tuôn trào dữ dội.
“Em… em đợi anh một lát. Không được đi. Không được đi, nghe chưa?”
Nói xong liền chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
[???]

