
Liệt Diễm Phần Tâm
Tôi xin nghỉ ốm một tháng, giấu tất cả mọi người lén lút đi làm phẫu thuật phá thai. Không ngờ vừa bước ra khỏi bệnh viện, đã bị chiếc xe quân dụng chặn lại ở cửa. Lục Chiến Đình vẫn mặc bộ quân phục chưa kịp thay, ngôi sao trên cầu vai chói lọi dưới ánh mặt trời. Anh đẩy cửa xe sải bước đi tới, giọng điệu chất vấn không cho phép chối cãi: “Tại sao lại phá bỏ đứa bé?” Tôi ngẩng cao đầu, cố nén sự chua xót nơi lồng ngực, cứng rắn nói: “Anh là thủ trưởng quân khu, tôi thì tai tiếng đầy mình, chúng ta căn bản không xứng đứng cạnh nhau, làm sao có thể kết hôn?” Người đàn ông đưa tay day day mi tâm, tiến lên một bước, vươn cánh tay rắn chắc, trực tiếp vác bổng cả người tôi lên, trầm giọng nói: “Sinh nó ra, tôi cưới em.” Nhưng nhà họ Lục là gia tộc quân nhân thế gia, hôn sự của người thừa kế xưa nay đều phải được các bậc trưởng bối trong gia tộc bàn bạc và thông qua, đây là quy củ bất thành văn từ nhiều năm nay. Liên tiếp hai năm, đơn xin kết hôn anh nộp lên đều bị bác bỏ vì những tranh cãi liên quan. Vì chuyện này, anh đã phải gồng mình gánh chịu vô số sức ép từ gia tộc và những lời bàn tán của người ngoài. Đến năm thứ ba, tôi không thể chịu đựng thêm sự giày vò treo lơ lửng này nữa, trực tiếp xông đến nhà chính họ Lục. Tôi muốn đích thân nói với mọi người nhà họ Lục rằng, tôi có thể học cách thích nghi với quy củ, lễ nghi của gia đình quân nhân, tôi không hề tồi tệ như lời đồn đại bên ngoài.





Bình Luận (0)